Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ – P.5

Nhân dịp có vinh dự ở nhà thay tã con, Mọt tui hứng chí mở PSN lên xem có cái gì hay ho không thì bất ngờ thấy sale khủng cho một loạt game nhập vai.

Tâm thái của một kẻ ham hố hàng giá rẻ có dịp bốc lên cao thế là tui điên cuồng vét lấy vét để, không rõ từ lúc nào mà con game kinh điển FFVII Remasterd cũng được hốt vào trong tài khoản PSN. Mấy hôm nay có dịp ngồi dọn dẹp đống “tài liệu học tập cho người trưởng thành” còn để bừa bãi trong máy PS4 thì vô tính thấy game này và tải về chơi lại, quả thật là một bầu trời ký ức tuổi thơ tràn về các bạn ạ.

Nói sơ về FFVII Remastered thì cũng không có gì quá xuất chúng khi chất lượng đồ họa vẫn như thế, trò chơi được mông má lại hình ảnh cho rõ nét hơn thế nhưng bộ khung không thể thay đổi nhiều nên vẫn giữ độ phân giải ở khung hình 4:3 và nếu chúng ta sử dụng màn hình 16:9 thì sẽ thấy 2 thanh đen chắn ở hai bên. Khi mua game chúng ta sẽ được thưởng thêm một theme dynamic chủ đề FFVII cho PS4 và trong game có một đoạn trailer đặc biệt cho phiên bản FFVII Remake.

Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ - Phần 4
Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ - P.4
Thời gian này, ngồi viết về cốt truyện Gears of War đem lại cho tôi nhiều hoài niệm và phấn khích thú vị với ý tưởng mọi game thủ đều là một chiến binh.

Nói chung đây là một game remastered hết sức cổ xưa và Squaresoft cũng biết tỏng là ai mà mua game này về thì cũng để sưu tầm cho vui là chính chứ không phải trải nghiệm tinh hoa gì nên đã bỏ vào 3 tính năng giúp trải nghiệm được mau lẹ và gọn gàng hơn như tốc độ game tăng gấp 4, không đụng quái trên đường và limit break ra liên tục để cho các game thủ đã từng chơi bản FFVII trên PS1 có thể phá đảo game nhanh nhất có thể.

Nhớ về những ngày xa xưa ấy, khi còn là đại gia trong đám con nít ở xóm với túi tiền lúc nào cũng dư ăn dư chơi, Mọt tui đã đến với FFVII 2 năm sau khi trò chơi ra mắt, đó là một ngày hè oi ả của 10 năm trước, trời nóng và oi như cái đợt nóng trâu chó năm nay, khi không còn game gì để chơi thì có 1 thằng bạn con ông chủ tiệm game mà tui hay đến chơi mời mọc giới thiệu hãy chơi thử trò Giấc Mơ Cuối Cùng đi, thế là tui tặc lưỡi chơi đại.

Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ - Phần 5

Thời đó muốn được chơi game thì đa phần là tụi con nít thường ra ngoài tiệm để chơi, kể cả với một đại gia nhí trong xóm với túi tiền tiêu vặt rủng rỉnh như tui cũng không ngoại lệ vì mua hẳn một máy PS1 sẽ khá chát. Thường thì các tiệm dĩa phổ biến vẫn là các trò đá banh Nhật hoặc đánh nhau kiểu Cảnh Sát Hoàng Gia, nếu mà bạn vô phước không có biết chơi game gì thì thôi chịu khó chơi theo đề nghị của chủ quán.

Phải nói là Mọt tui rất may mắn khi có thằng bạn là con chủ tiệm game hai thằng cũng thân vì đều là con đại gia, nó thường giới thiệu được cho nhiều game hay và cái quan trọng nhất là nó giữ cho mình được một ô trong cục save – tên gọi thông dụng vào thời điểm ấy của đầu đọc thẻ gắn ngoài Memory Card trên PS1. Để mọt giải thích cho các bạn về tầm quan trọng của cục save này, hồi xưa thời PS1 và PS2 để save thì phải dùng một cái đầu đọc thẻ gắn ngoài vì hồi đó chưa có ổ cứng gắn trong tích hợp vào máy, sau này nghe đồn là bà con mod được PS2 để gắn thêm ổ cứng nhưng chỉ được một số dòng máy PS2 nhất định mà thôi.

Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ - Phần 5

Một cái Memory Card thời đó có giá tương đối mắc, lúc mới ra nó có giá tầm 500.000đ, thời đó năm xị đã tương đương với 3 – 4 triệu bây giờ, chính vì vậy mà một tiệm PS1 nhiều khi chỉ có tầm 2-3 cục save thôi, mỗi cục có 10 – 15 slot save, nên mà để được ưu tiên 1 slot và giữ đó thì phải có pass bạn anh gì đó mạnh dữ lắm à. Nếu những con mọt 7x – 8x ở Sài Gòn sẽ có thể nhớ đến trải nghiệm chạy ra khu Huỳnh Thúc Kháng – Pasteur, cầm cục save nhờ các tiệm dĩa nổi tiếng thời bấy giờ như Mimi, Phương Nam v.v… chép dùm file save có đội tuyển toàn siêu sao trong đá banh Nhật, save để mở khóa phần chơi Hunk trên Resident Evil 2 hay lá bài rồng trắng mắt xanh 3 đầu của Vua Trò Chơi cũng được giang hồ chuyền tay nhau và chép save thủ công như thế.

Một sự hơi bị khôi hài ở thời điểm bấy giờ chính là đối với dân chơi game như tui, tiếng Anh chỉ nằm ở mức đọc hiểu lõm bõm thì thường sẽ chẳng biết tên game gốc là gì đâu, tên game thường do các tiệm dĩa chế ra và hình như họ có quy ước thống nhất để khi có bất kỳ game thủ nào đến một tiệm bất kỳ và nói tên chế ra là họ sẽ đưa đúng game đó. Điển hình một số huyền thoại game ngày đó được Việt hóa theo kiểu ba phần dịch bảy phần chế như: Giấc Mơ/Điều Kỳ Diệu Cuối Cùng –  series Final Fantasy, Dấu Ấn Rồng Thiên – Dragon Quest, Ngôi Nhà Ma – RE1, Thành Phố Ma – RE2/3, Kẻ Đàm Phán – Syphon Filter, Áo Giáp Sắt – Metal Gear Solid, Đông Phương Tam Hiệp – Koudelka, Truyền Thuyết Rồng – The Legend of Dragoon, Thủy Hử – series Suikoden, Chú Lính Chì – Army Man, Cảnh Sát Hoàng Gia – Fighting Force, Vua Trò Chơi – Yugi-Oh! … trình độ Việt hóa cộng xào nấu chế biến có thể nói là lên đến hàng thượng thừa.

Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ - Phần 5

Kể về việc tui chơi FFVII thì cũng hơi buồn cười, vốn dĩ ban đầu tui chỉ thích chơi game hành động bắn súng, còn những game RPG đối với Mọt tui là một cái gì đó thâm sâu huyền ảo. Tui đã từng xem một bạn chơi FFVII và thấy nó thật là hack não, cái gì mà chém một phát mất mấy chục giọt máu, chưởng ra lửa mất mấy trăm giọt máu, cảm giác thặc-là-phức-tạp-vê-lờ. Ấy thế mà tui cũng phải chơi vì một điều đơn giản là hết mợ nó game chơi rồi.

Bắt đầu game với tui cũng không phải là dễ dàng gì vì phải đọc nhiều chữ quá, vốn dĩ thời đó thì tiếng Anh của tui không dốt lắm nhưng cũng không phải xuất sắc gì cho cam, tuy nhiên sau khi chơi hết con game này thì trình tiếng Anh nâng lên thấy rõ. Càng đi sâu vào game thì tui càng thấy cuốn hút, nó kiểu làm tui quên ăn quên ngủ và đúng như tên gọi của RPG – Role Playing Game (Game nhập vai) thì tui đã nhập vào vai của các nhân vật trong game hay nói đúng hơn là các nhân vật trong game nhập vào tui.

Game và hành trình tìm lại giấc mơ thuở ấu thơ - Phần 5

Trường đoạn buồn nhất trong game là lúc Cloud đưa xác của Aerith chìm vào dòng Lifestream, tui buồn thẫn thờ mất mấy ngày, ngay cả game cũng không muốn chơi, lúc vui nhất theo cảm nhận của Mọt tui là lúc Cid được bầu làm trưởng nhóm thay cho Cloud bị mất đi ký ức, cảm giác nó hài không tả nổi. Nhân vật mà tui ấn tượng nhất trong game này chính là Vincent, lúc nào anh cũng khoác một cái áo choàng trông rất ngầu lòi. Đây cũng là game đầu tiên mà Mọt tui có những trải nghiệm về âm nhạc hay đến mức xuất thần, ấn tượng nhất vẫn là phần nhạc nền khi đến ngôi làng Cosmo Canyon, quê nhà của nhân vật RED XIII, rất nhiều cái nữa mà tui không nhớ hết, chỉ nhớ là FFVII nó mở ra cho tôi một trải nghiệm mới, một trải nghiệm vô cùng đặc biệt mà không biết diễn tả với ai.

FFVII nó là cả một kỷ niệm thời niên thiếu, tôi xin được kết bài bằng một câu trích trong một bài viết của một tác giả khác đánh giá về FFVII (nhưng không được đăng, ahihi):

Ngành công nghiệp game ngày nay đã phát triển vượt bậc, dẫn đến công việc phát triển game cũng thuận lợi hơn phần nào. Nên có thể sẽ còn rất lâu chúng ta mới được nghe về những câu chuyện mang tính sử thi như quá trình phát triển đầy mạo hiểm của Squaresoft cho FFVII. Trong tương lai, tôi nghĩ là khó có thể xuất hiện một tựa game nào đó làm được như ngày Final Fantasy 7 từng làm được vào một thập kỷ trước đây.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 13 Lượt)
Loading...Loading...