3 điều “sai mà tưởng đúng” về người chơi game

Có những nhận định hết sức sai lầm về người chơi game, mà không hiểu sao nhiều người cứ tin lấy tin để, mặc định xem đó là đúng. Kỳ nha!

Có rất nhiều nhận định sai lầm về người chơi game, không hiểu sao vẫn luôn được truyền miệng từ người này sang người khác, rồi ngày càng nhiều người xem đó là sự thật. Nhiều người cứ rập khuôn từ một vài thiểu số, hay đọc đâu đó trên báo mạng rồi lại quy kết nhiều điều vớ vẩn về người chơi game.

Đọc đến đây, chắc sẽ có Mọt Game cho rằng sự rập khuôn đâu phải vô căn cứ. Ở mức độ nào đó nó có thể đúng, nhưng đó không phải là chân lý. Thực tế, sự rập khuôn đều được nhận định dựa trên những ngữ cảnh nhất định, nên nó cũng chỉ đúng ở những trường hợp nào đó chứ không phải tất cả.

Ví dụ, những người chơi game tính xấu thường chỉ là thiểu số. Vấn đề ở chỗ, những người chơi game không đẹp đều khá “nổi bật” giữa rừng người chơi khác. Điều này khiến chúng ta dễ dàng đánh đồng họ đại diện cho tất cả những người chơi hơn và dẫn đến nhận định không đúng.

người chơi game

Dưới đây là những nhận định sai lầm nhất về người chơi game mà nhiều người vẫn cứ nghĩ là đúng.

Người chơi game là nam giới còn trẻ
Đây là một quan điểm khá sai lầm khi nhiều người vẫn nghĩ bọn con trai tuổi teen mới là những đứa mê game. Còn theo điều tra năm 2014 của Entertainment Software Association (Hiệp hội Phần mềm Giải trí của Mỹ) thì có khoảng 59% người Mỹ chơi trò chơi điện tử. Trong số này, khoảng 71% đều trên 18 tuổi, với độ tuổi trung bình là 31 tuổi. Và bạn sẽ ngạc nhiên hơn khi biết 48% người chơi game trong số này là nữ giới. Ở nước ta không có những thống kê này, nhưng xét Mỹ là đại diện của ngành công nghiệp game lớn trên thế giới, số liệu nước họ vẫn có thể dùng để tham khảo.

Đọc tới đây có thể vài Mọt Game sẽ lại phản ứng bằng câu quen thuộc “mấy người đó đâu thể gọi là người chơi game”. Thực tế mà nói, như cái danh xưng đó, người chơi game là những người dùng game cho mục đích giải trí hoặc thể hiện của họ. Đơn giản vậy thôi. Còn nếu bạn ý kiến ý cò gì nữa thì hãy xem có phải nhiều streamer nổi tiếng hiện nay là những gương mặt nữ không? Hết cãi nhé.

Người chơi game đều lười biếng
Đây là một nhận định thật tình tôi chỉ có thể nói là bất công. Bạn mê phim ảnh, ngồi lì xem hết phim TVB rồi tới Hàn xèng rồi mới đây là xơi tới cả Netflix này nọ. Bạn ôm luôn cả cái TV cho sở thích của bạn thì sao? Bình thường, quá ư bình thường, không ai nói gì. Rồi bạn yêu sách, đọc hết cuốn này đến cuốn khác. Mà có trời mới biết bạn đọc sách thánh hiền, Đắc Duy Tâm, đàn ông sao hỏa, đàn bà sao kim, sách dạy làm giàu hay mấy cuốn ngôn tình, tiên hiệp gì đó? Nhưng cứ thấy ôm sách đọc là khối kẻ ngưỡng mộ chứ chưa cần biết tựa sách là gì. Hay bạn thích cà kê dê ngỗng trên Facebook cũng chẳng ai nói gì. Tất nhiên, vì hầu như ai mà chẳng ôm Facebook suốt ngày giống bạn?

người chơi game lười biếng

Nhưng mà vậy rồi ủa, sao các Mọt Game dành thời gian để chơi game, thì tự dưng bị nói là sống lười biếng, không có đam mê hay mục đích sống gì cả. Đó là chưa nói game thậm chí còn tốt hơn nhiều loại hình giải trí khác. Chẳng hạn, bạn có thể học rất nhiều kỹ năng sống trong các game mà ngoài đời hiếm ai dạy bạn. Như vậy sao có thể nói nó là thứ tệ nhất, độc hại này nọ? À mà quên, trừ mấy cái game online hút máu và sinh lực người chơi vì phải “cày cuốc” ngày đêm này nọ nhé. Thứ ấy thì cá nhân tôi cũng thấy nó quá độc hại nếu “cày cuốc” không điều độ. Mà có thứ gì “quá liều” lại tốt đâu chứ?

Đáng nói, “sự lười biếng” này thường được xem như một lối thoát. Tất nhiên, cũng có những người chơi nghiện trò chơi điện tử vì nó mang lại cho họ cảm giác an toàn như một lối thoát khỏi cuộc sống thực. Nhưng nhìn lại mà xem, chẳng phải các hình thức giải trí khác đều mang đến cảm giác này sao? Xem phim, đọc sách, lướt Facebook đều mang lại những khoảnh khắc thư giãn khỏi cuộc sống bận rộn. Vậy tại sao trò chơi điện tử lại bị phân biệt đối xử, trong khi nó cũng có tác dụng tương tự?

Đó là còn chưa kể đến những người chơi game e-Sport chuyên nghiệp. Họ xem game như công việc toàn thời gian vậy, dành ít nhất 40 giờ mỗi tuần để tập luyện, kiếm sống từ nó. Tất nhiên e-Sport không đòi hỏi nhiều vận động thể chất như các môn thể thao truyền thống khác, nhưng về khía cạnh tinh thần là như nhau.

Một nhóm người chơi game

Người chơi game kém giao tiếp xã hội
Cái quan niệm sai lầm này có lẽ đến từ nhiều nhóm người khác nhau như người chơi game, hacker, lập trình viên v.v… Vấn đề ở chỗ, những người này thường có điểm chung là ngồi lì nhiều giờ trước màn hình, tay “chết dí” vào bàn phím và chuột. Thế nên một số người gọi họ là sống nội tâm, trong khi đó số khác lại bảo họ kém giao tiếp xã hội. Kể cũng lạ thật, quan điểm khó hiểu. Trong khi đấy chỉ là “tính chất công việc” của họ phải thế thôi mà. Rõ ràng là do người ta có định kiến từ trước. Chứ nếu nói một cách công bằng, chúng ta đều đang bỏ nhiều thời gian ngồi trước màn hình hay điện thoại di động hơn, thì nhân loại đang đánh mất cảm nhận về xã hội mới phải.

Kết
Ngành công nghiệp game đang thay đổi rất nhiều sau mỗi thập kỷ. Những số liệu thống kê chắc chắn cũng đang dịch chuyển dần theo sự thay đổi đó. Không phải không có những người chơi lười biếng hay kém giao tiếp xã hội. Nhưng tôi chắc chắn một điều: thiểu số đó không phải là đại diện cho tất cả!

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa đánh giá)
Loading...Loading...