“Tự sự” từ một người chơi Final Fantasy XV (3)

Final Fantasy XV từ góc nhìn của một người chơi đã từ bỏ dòng game này rất lâu mà người viết tự nhận là trải nghiệm "chân thật nhất".

Final Fantasy XV không phải là một tựa game mới tính đến thời điểm này. Nhưng không phải ai cũng có cảm giác hào hứng về những hướng đi mới của trò chơi. Trong phần trước tôi đang nói đến hệ thống nhiệm vụ phụ “lẫy lừng”. Chúng ta lại tiếp tục.

Một trong những “dị bản” thật sự của thiết kế này là màn săn bắn, yêu cầu bạn giết một số lượng quái và không cần phải nhặt nhạnh gì về cả. Hoặc đôi khi bạn sẽ nhận được các nhiệm vụ thu thập mà không có kẻ thù, yêu cầu bạn chạy đi tìm trong một khu vực rộng lớn, trong đó vật phẩm chỉ xuất hiện nếu bạn đứng ngay phía trên nó. Rồi có một ông nội kia muốn bạn chụp hình những địa danh, có nghĩa là toàn bộ nội dung của nhiệm vụ chỉ là mò đến địa điểm và đứng đó. Đôi lúc sẽ có những thợ săn đi lạc hoặc hỏng xe mà bạn phải lết tới gặp và giao cho họ một vật phẩm. Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao người ta có thể nghĩ ra những nhiệm vụ kiểu này và bắt bạn làm đi làm lại không biết chán được chứ?

Rõ ràng nhiều game nhập vai thế giới mở đều có nhiệm vụ kiểu câu giờ như trên. Nhưng theo những gì mà tôi thấy qua trải nghiệm đến nay, thì 99% nhiệm vụ phụ trong Final Fantasy XV đều là dạng nhiệm vụ này. Chí ít họ cũng phải gắn chút nội dung liên quan đến cốt truyện, tạo động lực thúc đẩy người chơi làm để tìm hiểu chứ? Điều duy nhất cứu vãn trò chơi và những nhiệm vụ dở hơi nói trên là nhờ phần chiến đấu quá tuyệt. Nhờ vậy, ngay cả khi bạn đang làm cái nhiệm vụ sao y bản chính mắc dịch nào đó lần thứ vài chục đi nữa, thì việc giết quái cũng khá là vui. Nhưng với số lượng lớn nhiệm vụ câu giờ như thế, sự háo hức ban đầu của tôi dành cho Final Fantasy XV cũng bắt đầu giảm dần đi.

Đánh giá Final Fantasy XV

Vấn đề này còn được “đổ dầu vào lửa” với hệ thống chuyển dịch nhanh của trò chơi mà trước đó tôi từng nhắc đến hồi đầu. Nó khiến nhiều nhiệm vụ phụ tẻ nhạt này tốn nhiều thời gian hơn cần thiết. Trường hợp tươi đẹp nhất là bạn leo lên xe và chuyển dịch nhanh đến những vị trí mà bạn chỉ phải chạy bộ một chút. Còn trường hợp tệ nhất thì sao? Bạn sẽ phải để xe tự động lái nhiều phút để đến được một nơi nào đó chỉ vì nó không phải là khu vực chuyển dịch nhanh, sau đó bạn lại lết thết lội bộ, rồi lấy đồ, rồi dịch chuyển về xe, rồi lại “hô biến” về thành phố. Thế là trời đã tối mất tiêu, cả nhóm bắt đầu than vãn và phàn nàn. Lũ quỷ lại xuất hiện cho đến khi bạn dẹp hết tất cả và cho cả đám đi ngủ, khiến cả quá trình này kéo dài thời gian hơn cần thiết. Thật không ngoa khi nói thời gian di chuyển đến và về để làm những nhiệm vụ này thường tốn gấp đôi thời gian thực tế dành cho việc thực hiện yêu cầu của nhiệm vụ.

Không biết có phải do thời gian phát triển của Final Fantasy XV quá dài, hay đây chỉ là một khía cạnh của dòng game này, nhưng những tựa game khác đã phát triển vượt qua thời kỳ phải câu giờ người chơi bằng những nhiệm vụ kiểu này. Bạn có thể nhìn sang những dòng game khác như Grand Theft Auto, Watch Dogs, Skyrim hay Fallout và The Witcher để tham khảo lời tôi nói. Những game này khá chăm chút cho những nhiệm vụ phụ của trò chơi, xây dựng cả nội dung cốt truyện riêng. Thậm chí, một số trong đó còn có phần nội dung riêng hấp dẫn hơn cả cốt truyện chính nữa. Nhưng công bằng mà nói, mặc dù những game này vẫn có những nhiệm vụ phụ “phiên bản tồi” nhưng chúng vẫn tốt hơn rất nhiều so với trong Final Fantasy XV.

The Witcher 3 chẳng hạn, màn săn quái càng về sau cũng càng đuối, nhưng ít nhất họ cũng vờ như có nội dung rõ ràng gắn liền với con quái và cuộc đi săn. Còn trong Final Fantasy XV, chỉ có “chỉ tiêu” và khu vực mà bạn phải chạy bộ lòi mắt. Nhiệm vụ phụ gọi là hay nhất mà tôi từng làm trong Final Fantasy XV là nhiệm vụ yêu cầu bạn phải theo dấu behemoth thông qua khu vực dạng như dungeon. Nhiệm vụ này có cả cốt truyện về nhân vật này và chuyện gì đã xảy ra với khu vực lân cận. Nếu so sánh, thì đây là mặc định cho mọi nhiệm vụ săn quái vật trong The Witcher 3.

Đánh giá Final Fantasy XV



Hoặc một ví dụ khác là các nhiệm vụ lặp đi lặp lại trong Skyrim and Fallout chẳng hạn. Những nhiệm vụ này cũng yêu cầu bạn đến một khu vực để lấy món gì đó hoặc giết ai đó. Mặc dù cũng mang tính lặp lại và không có nội dung gắn liền, nhưng ít nhất bạn cũng thường được yêu cầu đến những khu vực thú vị mà bạn chưa từng đến và giết những kẻ thù cũng thú vị không kém. Còn trong Final Fantasy XV, “dungeon” duy nhất mà tôi thấy là một phần của cốt truyện chính, ngoài một hoặc hai trường hợp ngoại lệ. Những nhiệm vụ này gần như luôn muốn bạn đến không gian mở có kẻ thù hoặc vật phẩm cần quan tâm. Chẳng có gì để điều hướng hết, bạn chỉ cần tìm cách hiệu quả nhất đến đó bằng xe và hệ thống dịch chuyển xàm xí của trò chơi.

Cảm giác như cách duy nhất mà tôi có thể tiếp tục chơi Final Fantasy XV đơn giản là tự giải thoát mình khỏi cảm giác buộc phải làm những nhiệm vụ phụ này. Vì chúng quá nhiều và dường như chẳng khá hơn được. Làm thế có thể phá vỡ nguyên tắc chơi game của tôi, nhưng có lẽ tôi chỉ cần mặc kệ tất cả các dấu chấm cảm màu vàng trên bản đồ và các vật phẩm chưa hoàn thành trong bảng quest mà chơi tiếp. Bằng không, có khi tôi phải bỏ cuộc trước khi hoàn thành trò chơi. Tôi nghe bạn bè nói rằng càng về sau trò chơi càng tuyến tính hơn. Có lẽ về sau sẽ càng “dễ thở” hơn, chứ hiện tại tôi đang chết ngộp với mớ nhiệm vụ phụ nhảm nhí mà đã phải nhắm mắt chơi suốt nhiều năm qua. Chính điều này cũng đang làm hỏng trò chơi mà tôi vừa có chút cảm tình.

Final Fantasy XV là một thử nghiệm của cá nhân tôi, để tự ép bản thân chơi thể loại game mà tôi thường né. Đó cũng là sự trở lại với dòng game mà tôi đã không còn hào hứng đụng tới mười mấy năm qua. Trò chơi mang đến trong tôi những cảm giác khá mâu thuẫn nhau. Sang đến ngày thứ ba, tôi đã cố gắng hoàn thành phần nội dung cốt truyện chính của trò chơi. Mặc dù vẫn còn những nhiệm vụ phụ sau khi kết thúc trò chơi và cày cuốc cấp độ, nhưng với tôi có lẽ như vậy là đủ.

Đánh giá Final Fantasy XV

Có rất nhiều thứ tôi ghét trong Final Fantasy XV. Những quyết định thay đổi từ nhịp độ, kết cấu đến các thứ như cách kể chuyện, các cơ chế của trò chơi dường như gây ấn tượng xấu trong tâm trí tôi. Thế nhưng, trò chơi vẫn có những mặt rất tốt như đồ họa và hệ thống chiến đấu, cùng với mối gắn kết được xây dựng giữa các nhân vật chính. Đây chính là những yếu tố khiến tôi yêu thích trò chơi. Final Fantasy XV có rất nhiều thiếu sót, nhưng có cái gì đó trong trò chơi đã đưa mọi thứ lại với nhau khiến tôi ngạc nhiên vào phút cuối.

(Nhấn vào để xem tiếp phần cuối)

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 1 Lượt)
Loading...Loading...