Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại P.2

Tiếp theo loạt bài Tam quốc cố sự, từ việc Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc cho thấy gì về cách thức quản lý nhân tài trong xã hội hiện đại.

Bi kịch của Mã Tắc chính là lòng tin từ Gia Cát Lượng

Tam Quốc Chí của Trần Thọ có ghi chép Lưu Bị khi còn sống từng nhắc nhở Gia Cát Lượng không nên trọng dụng Mã Tắc, khi đó thái độ của Khổng Minh là bán tín bán nghi, và có phần nào đó đó giữ thái độ phủ định đối với lời căn dặn của Lưu lão tổng.

Vì sao một người được chính sử lẫn dã sử đánh giá là trung thành với Lưu Bị “cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi” như Gia Cát Lượng lại có thái độ như vậy khi nghe lão Lưu dặn dò? Lấy mức độ trung thành của phó tổng Gia Cát đối với công ty Thục Hán mà nói, việc chống đối ý tưởng của Lưu tổng nhìn chung thật khó mà hiểu được. Gia Cát Lượng dù sao cũng là một kẻ nắm giữ toàn cục quản lý người, đặc biệt là ở thời điểm tiểu lão tổng Lưu Thiện chưa thành thục, hắn một mặt đối với công ty là trung thành, mặt khác, hắn lại nhất định phải có chính mình đặc biệt nhân lực tài nguyên khái niệm, bởi vì thị trường tình thế thời khắc tại biến động, đối với nhân tài thái độ có dị nghị, không phải là không có trung thành độ.

Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại

Gia Cát Lượng sở dĩ trọng dụng Mã Tắc, một mặt là nhân lực sau khi hao tổn nhất định phải có được sự bổ sung cần thiết, mặt khác cũng là bởi vì Gia Cát Lượng dùng ánh mắt trưởng bối quan sát sự trưởng thành từng ngày của Mã Ấu Thường. Mã Tắc vốn là khối tốt tài liệu, khả năng tại thời điểm Lưu Bị còn đương chức, vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, vật đổi sao dời, đến Bắc phạt thời điểm, có lẽ trình độ của Mã Tắc hay là đã vượt qua đánh giá của Lưu Bị đối với hắn trước đây. Phải biết, Lưu Bị tạ thế thời điểm, Mã Tắc vẫn chưa tới 35 tuổi, trưởng thành không gian không thể coi là nhỏ đi.

Mã Tắc bản thân kỳ thực cũng rất nỗ lực, vẫn đang cố gắng từng bước thay đổi cái nhìn của ông chủ công ty đối với năng lực của hắn. Có một cái ví dụ đủ để chứng minh vấn đề như sau: Công nguyên 225 năm, Gia Cát Lượng Nam chinh Mạnh Hoạch, đây là thời điểm Lưu Bị chết rồi, cũng có thể xem như Gia Cát Lượng độc lập thực hiện lần thứ nhất nghiệp vụ kinh doanh trong cuộc đời. Vào lúc này, cùng Gia Cát Lượng có thể xưng là tri kỷ, chính là trợ lý nghiệp vụ Mã Tắc. Hắn một đường đưa Gia Cát Lượng xuất chinh, không chỉ là đưa ra Thành Đô thành, cũng không chỉ là đưa ra Tứ Xuyên, mà là hầu như đưa đến tiền tuyến, “Lượng chinh Nam Trung, Tắc đưa chi mấy ngàn dặm”, theo chạy mấy ngàn dặm, thế này sao lại là đưa tiễn được, quả thực là cùng nhau bước lên tuyến đầu để thực hiện nghiệp vụ vậy.

Mã Tắc lần này đưa tiễn, chính là trong lòng có tâm tư, muốn biểu hiện tài năng của chính mình, nhằm chứng minh nhận định năm xưa của Lưu Bị về hắn là sai lầm. Lưu Bị đối với Gia Cát Lượng giao phó, với vai trò nhân viên cấp thấp Mã Tắc chưa hẳn đã biết, nhưng thái độ của kẻ trên chỉ cần tinh ý một chút hẳn là có thể cảm giác được. Rốt cục, Mã Tắc đã thành công dùng trí tuệ của chính mình dao động niềm tin mà Gia Cát Lượng dành cho di chúc của Lưu lão tổng, đồng thời cũng bày tỏ tài hoa của bản thân khi cho rằng: “Phu tài dùng binh, công tâm là thượng sách… Nguyện công phục kỳ tâm mà thôi”. Mã Tắc “Tâm chiến” có thể nói tại thời điểm Gia Cát Lượng Nam chinh sách lược, bảy lần bắt Mạnh Hoạch giai thoại, ít nhất cũng biểu hiện được sự sắc bén trong việc phân tích lòng người của Mã Ấu Thường.

Lần này trù tính, để Gia Cát Lượng cảm giác rằng Mã Tắc là có thể trọng dụng. Lưu Bị ngay lúc đó giao phó cố nhiên có đạo lý, nhưng người dù sao cũng là đang trưởng thành, nhân tài cũng đang phát triển, Lưu Bị nói không sai, nhưng chỉ có thể quản nhất thời một chỗ. Thủ vệ Nhai Đình trọng trách giao cho Mã Tắc trong tay, kỳ thực cũng là Gia Cát Lượng lấy phát triển ánh mắt đối xử nhân lực tài nguyên trưởng thành.


Chỉ là không nghĩ tới chính là, Mã Tắc mặc dù có phát triển và trưởng thành nhưng chỉ nằm ở phân khúc tham mưu, khả năng chấp hành chính sách của cấp trên và ánh mắt phân tích cục diện lẫn đánh giá đối thủ đáng tiếc vẫn cứ dừng lại tại thời điểm năm đó Lưu Bị giám định. Làm nghiệp vụ, có thể hiến kế là một chuyện, chấp hành lại là một chuyện khác. Tham mưu hình nhân tài không hẳn là chỉ huy hình nhân tài, năm đó Trương Lương có thể “Bày mưu nghĩ kế bên trong, quyết thắng bên ngoài ngàn dặm”, nhưng Trương Lương từ nhỏ chính mình mang binh gây dựng sự nghiệp, nhưng lúc mới cầm binh, quân đội nhà Hán không phải cũng bị Phạm Tăng đánh cho lên bờ xuống ruộng hay sao.

Tranh luận về việc Khổng Minh giết Mã Tắc

Đối với cố sự “Gạt lệ chém Mã Tắc” việc này, xưa nay đều duy trì thái độ ủng hộ, bởi vì không quân pháp nghiêm minh làm sao có thể phục chúng, giết một Mã Tắc ổn định mấy vạn đại quân, rõ ràng lợi nhiều hơn hại.

Thế nhưng, các sử gia cũng có phần thái độ hoài nghi, nổi danh nhất chính là Đông Tấn sử gia Tập Tạc Xỉ. Bản thân là Gia Cát Lượng fan hâm mộ cuồng nhiệt, luôn chịu khó giữ gìn hình tượng cho vạn thế sư biểu, tuy nhiên ở cố sự Mã Tắc chuyện này, Tạc Xỉ lại có ý kiến rất khác biệt. Hắn cho rằng Gia Cát Lượng giết Mã Tắc là rất không thích hợp. Nguyên nhân ở chỗ Thục quốc nhỏ yếu, cùng nước Ngụy so với càng là có vẻ nhân tài khan hiếm. Giết Mã Tắc đơn giản nhưng rõ ràng là “Giết người có ích “. Công ty đã kém cỏi như vậy, lại còn không quý trọng nhân tài, Gia Cát Lượng nhà ngươi 7 lần Bắc phạt không thành công cũng là đáng đời. Vấn đề này có chút hiềm nghi bảo vệ đồng hương bởi Tập Tạc Xỉ là Tương Dương nhân sĩ, Mã Tắc cũng vậy. Có phải là thay đồng hương kêu oan hay không chỉ có thể dựa vào phán đoán và đánh giá của từng cá nhân.

Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại

Kỳ thực, Mã Tắc không hẳn là như tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa nói bị chặt đầu, Khổng Minh Đại Truyện thảo luận là giết Mã Tắc, nhưng trong Mã Tắc Ký, lại cho rằng Tắc trong thời gian hạ ngục bệnh không trị mà chết, Gạt lệ chém tướng vẫn là hạ ngục qua đời, cái nào mới là chuẩn xác? Rất khó để biết vậy.

Sử học trên tranh luận, vẫn luôn sẽ có, dù sao chúng ta không ở tại thời điểm chứng kiến mà toàn bộ đều là tìm hiểu thông qua thư tịch của người xưa biên lại, ắt có sai lệch. Thế nhưng, từ nhân lực tài nguyên góc độ mà nhìn lại cố sự Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc, tựa hồ có thể rõ ràng một đạo lý: Đối với nhân tài giám định cùng sử dụng, thường thường sẽ bị rất nhiều nhân tố khách quan quấy rầy, những yếu tố này có lúc cường đại đến mức khiến sếp không cách nào nhận ra được khả năng thật sự của nhân viên, dù cho thần cơ diệu toán như Gia Cát Lượng cũng như thế, bởi vậy, nhân lực tài nguyên cái này khái niệm, vĩnh viễn phải tập trung ở mức cao nhất để đánh giá, không thể qua loa tắc tách được.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 1 Lượt)
Loading...Loading...