Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại P.1

Lại nói về Tam quốc cố sự, một trong những chuyện khiến nhiều độc giả cảm thấy hoài nghi cùng khó hiểu chính là đoạn Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc đi?

Nhị thập tam nhật, thập nguyệt, Đinh Dậu nguyên niên, trong Tam Quốc cố sự có viết, Mã Tắc giỏi lý thuyết kém thực hành, có thể giao việc nhưng không thể trọng dụng, Lưu Bị đã sớm nhìn ra rồi, chơi tâm kế Lượng và lão Lưu có thể vật tay so kè một chút nhưng bàn về ánh mắt nhìn người Gia Cát Lượng chắc chắn không kém hơn Lưu Bị, tại sao vẫn cố tình vi phạm di chúc của tổng giám đốc tiền nhiệm công ty Thục Hán? Đem sinh viên vừa tốt nghiệp Mã Tắc đẩy tới nghiệp vụ tuyến đầu, ủy thác công vụ quan trọng quan trọng là thủ vững Nhai Đình, yết hầu của quân Thục trên công đường chinh phạt Bắc Ngụy? Như thế không phải gọi là đánh bạc mà đơn thuần là tự đi tìm chết có phải hay không?

Nếu đơn giản quy trách nhiệm cho Gia Cát Lượng không biết dùng người, bất kể từ góc độ nghiên cứu sử học hay phân tích cách điều hành nguồn nhân lực tài nguyên, cũng không khỏi quá đơn giản đi. Một người quản lý người dùng người, không riêng là được chính mình ánh mắt hạn chế, đồng thời cũng sẽ phải chịu khách quan hoàn cảnh, đối thủ cạnh tranh so sánh các rất nhiều nhân tố hạn chế, có lúc một ít biện pháp cũng là vạn bất đắc dĩ mà thôi.

Chúng ta hãy cùng ngồi xuống uống chung rượu, ăn một chiếc màn thầu và phân tích toàn bộ diễn biến xảy ra tại Nhai Đình cùng với nguồn nhân lực tài nguyên có thể sử dụng của Thục Hán dưới góc nhìn hiện đại.

Thục trung vô đại tướng, Liêu Hóa tác tiên phong

Bất kỳ ai đọc đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa đến hồi thứ chín mươi sáu liền biết, Gia Cát Lượng trong quá trình quyết định giết Mã Tắc, kỳ tâm tình cực kỳ khó chịu và mâu thuẫn, tình huống cụ thể không cần lại miêu tả thêm, nguyên tác viết rằng:

Giây lát võ sĩ đem đầu lâu của Mã Tắc đặt tại bậc thềm, Khổng Minh khóc lớn không ngớt, Tưởng Uyển hỏi viết: “Nay Ấu Thường đắc tội, vừa chính quân pháp, Thừa tướng cớ gì khóc ư?” Khổng Minh viết: “Ta không vì Mã Ấu Thường mà khóc. Ta nhớ Tiên Đế tại Bạch Đế thành lúc lâm nguy, từng có di chúc Mã Tắc nói quá sự thật, không thể trọng dụng, nay quả ứng lời ấy. Chính là rất thù hận kỷ chi không rõ, hồi tưởng Tiên Đế nói như vậy, bởi vậy khóc rống mà thôi.”

Nếu Gia Cát Lượng đã chiếm được báo động trước, Mã Tắc không thể trọng dụng, tại sao cuối cùng vẫn là vi phạm tiền nhiệm tổng giám đốc khi còn sống giao phó, đem Mã Tắc thu xếp tại vị trí quan trọng nhất trên chiến trường đây?

Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại P.1Chú thấy anh phán có sai không?

Có câu nói, nhất thời thường dễ dự kiến trước nhưng rốt cục thường không theo kịp biến hóa. Gây dựng sự nghiệp hoàn cảnh cùng nhân tài phân công, mãi mãi cũng không phải trạng thái tĩnh, Lưu Bị trước khi qua đời giao phó, có thể nói điểm này chính là tình huống nhất thời, đến khi Gia Cát Lượng Bắc phạt, lại cái gọi là tình huống biến hóa vậy. Người nào nên dùng, nên dùng như thế nào, dùng ở nơi nào, dùng vào lúc nào, tất cả đều là biến hóa.

Lưu Bị tạ thế thời điểm, là công nguyên 223 năm, lúc đó Thục Hán vừa bị Lục Tốn hỏa thiêu liên doanh, tiêu diệt 70 vạn đại quân buộc phải lui giữ Bạch Đế, tuy gặp tầng tầng áp chế, nhưng nhân lực tài nguyên vẫn còn tính là dồi dào, hoặc nói trắng ra vẫn là không có héo tàn đến mức độ rất khó coi, dù cho tại Di Lăng binh bại binh thời khắc, Mã Lương chết trận vẫn còn có Hướng Sủng, Vương Bình; binh lính thủ hạ không đến nỗi bị diệt sạch.

Vào lúc này, tại Lưu Bị trong lòng phân bố nhân lực tài nguyên, vẫn không có vị trí cho Mã Tắc dù huynh trưởng Mã Lương của hắn vừa hy sinh vì nước, đương nhiên, lão Lưu cũng không phải hoàn toàn phủ định Mã Tắc, chẳng qua là cảm thấy “không thể trọng dụng”, ý tứ chính là Mã Tắc loại này người nhiều nhất chỉ có thể đặt ở dự bị tồn kho bên trong, không cho hắn nhàn rỗi, cũng không cho hắn giữ vị trí quan trọng ảnh hưởng đến toàn cục.


Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại P.1Siêu dự bị Mã Tắc, chỉ có thể tỏa sáng khi vào sân từ phút 70

Nhưng mà, tình huống nhất thời vĩnh viễn không cách nào theo kịp sự biến hóa. Thời điểm Gia Cát Lượng Bắc Bắc phạt thứ nhất, cự Lưu Bị tạ thế đã năm năm, đó là công nguyên 228 năm, công ty Thục Hán nhân tài trải qua lại một làn sóng điêu linh. Huống hồ nhân sự mới tuyển được đại thể một đời không bằng một đời, ở tình huống như vậy, vị trí của Mã Tắc trong lòng của Gia Cát Lượng có sự biến hóa mau chóng từ đánh dự bị trở thành cầu thủ chính thức. Không phải Gia Cát Lượng không đem lời của tiền nhiệm tổng giám đốc để trong lòng nhưng mà là trong tay có thể sử dụng nhân lực tài nguyên hiện tại giảm thiểu, hành chánh nhân sự không săn đầu người được kẻ nào tốt hơn, dĩ nhiên là đến phiên Mã Tắc ra trận.

Hơn nữa, Gia Cát Lượng đem Mã Tắc đặt tại Nhai Đình, chiến lược yếu địa như vậy, cũng không hoàn toàn là mạo hiểm. Đó là vì sao? Gia Cát Lượng đối với Nhai Đình tiền tuyến bố trí đã cực kỳ chặt chẽ, chỉ huy trưởng không cần phải dạng quỷ tài yêu nghiệt như Phụng Hiếu, Công Cẩn… chỉ cần làm từng bước thao tác theo sách vở là ổn, nên vấn đề thực tế không lớn. Có thể nói, cái này nghiệp vụ mặc dù trọng yếu, nhưng nguy hiểm không phải rất lớn, địa đồ cơ bản cũng đã vẽ ra được, giữ nguyên kế hoạch tiến hành liền có thể. Hơn nữa, Mã Tắc am hiểu lý luận quân sự, thả tại ở vị trí này, không tính là đột phá về quân sự, chí ít nếu hắn không phải quá ngu xuẩn chỉ cần xem địa đồ quân sự, theo nghiệp vụ mà làm chuẩn bị kỹ càng từng bước thi hành, bất thế kỳ công như khai cương khoách thổ có thể không tới tay nhưng công đầu Bắc phạt hiển nhiên là có phần.

Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại P.1

Tại nhân tài giật gấu vá vai thời khắc, không thể không đem lực lượng dự bị Mã Tắc lấy ra, thả vị trí cũng không tính quá mạo hiểm, Gia Cát Lượng dùng lòng của người ta tư, vẫn tính ổn thỏa. Đương nhiên, cũng không phải hoàn toàn không người có thể dùng, vì dụ như còn có Triệu Vân, Ngụy Diên, Nghiêm Nhan… những trưởng phòng tài ba, khả năng đã được đánh giá và chứng minh qua hàng loạt phi vụ áp phe lớn nhỏ của công ty Thục Hán.

Bất quá, lúc ấy các đại thần này cũng đều gánh vác nghiệp vụ trọng yếu khác, Ngụy Diên trấn thủ Hán Trung, Triệu Vân tại Tà Cốc bố trí nghi binh, đánh nghi binh quân địch, ngăn cản Tào Chân. Những nghiệp vụ này hiển nhiên quan trọng hơn và cần người có khả năng cơ trí mưu mẹo điều hành, việc Mã Tắc làm được người ta cũng làm được nhưng việc người ta làm được họ Mã hiển nhiên không có khả năng làm, vậy thì để hắn thủ Nhai Đình đi, dù sao vẫn là yên tâm hơn một điểm.

Tam Quốc cố sự: Khổng Minh gạt lệ chém Mã Tắc dưới góc nhìn hiện đại P.1Thằng Tắc mày chơi anh vố Nhai Đình đau quá!!!

Lý luận là như vậy nhưng thực tiễn thì sao? Gia Cát Lượng trăm phương nghìn kế tính toán, có lẽ cũng đã tính đến khả năng Mã Tắc giỏi lý thuyết dở thực tế, nhưng y không tính được đến Mã Tắc vừa dở thực tế lại còn thích thể hiện. Mã Tắc không phải loại kia con ngoan trò giỏi, tổng công ty kêu ngươi làm thế nào ngươi liền làm như thế nào, hắn lại là kẻ yêu thích thể hiện trí tuệ cá nhân.

Tam Quốc Diễn Nghĩa đối với hành động vi phạm chỉ thị cấp trên của hắn có lẽ miêu tả hơi phô trương, nhưng cơ bản sự thật cũng không sai biệt nhiều lắm đi. “Tắc vi lượng Tiết độ, cử động không thoả đáng”, vốn là không cần ngươi động tay động chân chỉ cần theo kế mà hành sự, người lại thích tự mình tỏ ra thông minh, hoa tay múa chân làm ý riêng, kết quả ra chuyện xấu. Không tự tìm đường chết thì sẽ không phải chết, Mã Tắc đã tự đào hố cho mình nhảy vào, còn có thể oán trách ai được?

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 2 Lượt)
Loading...Loading...