Những tựa game gắn liền với tuổi thơ của tôi

Là một đứa con gái lười biếng thì việc dọn nhà cuối năm quả là cực hình với tôi. Cả năm đã phải tất bật với công việc, cuối năm được có vài ngày để hưởng thụ thì lại bị bắt lôi hết đồ ra để dọn dẹp. Mà mẹ tôi có cái tính kỳ lạ lắm, đồ cũ bao nhiêu năm không bao giờ vứt, mà lại tống hết vào nhà kho: nào là quần áo cũ, sách báo cũ, đồ chơi cũ, cả cái PC đời đầu của tôi cũng giữ lại ở một góc nhà.

Trong một giây phút tò mò (cả lười biếng nữa), tôi và thằng em quyết định cắm cái PC ấy vào xem còn sử dụng được không để còn đem vứt (đấy là bọn tôi nói với mẹ, thực ra bọn tôi chỉ muốn trốn việc thôi) thế mà máy vẫn chạy ngon ơ, dù là hơi chậm so với mấy cái PC bây giờ. Khởi động máy lên thì đập vào mắt tôi là cả tuổi thơ trốn học chơi game, thời cả đám con nít chụm đầu lại một cái máy, thời hai chị em phải chia giờ, mỗi đứa một tiếng, đứa nào chơi lố thì hôm sau không được chơi bỗng hiện lên trước mắt. Nào là Diablo II, Starcraft, AOE… Toàn những cái tên đình đám gắn liền với tuổi thơ 9x của tôi.

Diablo II

 

diendanbaclieu-93254-diablo-1-3

 

Thời đó cả nhà chỉ có một cái máy tính của cậu, mà mấy đứa trẻ con thì làm gì có tiền để đi ra tiệm mà chơi, thế là cả nhà cứ canh giờ cậu ngủ trưa hay đi công việc là tót lên máy chơi. Mà ngày xưa thì mấy đứa thích chơi nhân vật của cậu lắm, vì cậu biết đồ nào mạnh, biết cách tăng skill, còn bọn trẻ ranh 10 tuổi thì đứa nào biết đọc tiếng anh đâu mà hiểu. Cả đám cứ lấy nhân vật của cậu chơi rồi làm cho chết, đến lúc cậu về thì ăn đòn nát đít, nên về sau cậu hay đặt tên nhân vật là Hùng cấm đụng, và rồi cái tên đó đi vào lịch sử đặt nick game của nhà tôi luôn, đứa nào cũng cấm đụng, cấm xóa…

Không cần phải giới thiệu nhiều về tựa game này, đơn giản vì nó là một trong những trò chơi có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử làng game. Tiếp tục phát triển phong cách chặt chém gây nghiện từ Diablo I kết hợp cùng 7 nhân vật cực kì đặc trưng: Barbarian, Amazon, Druid, Assassin, Necromancer, Paladin, Sorceress. Mỗi nhân vật có hàng tá cách build kĩ năng lẫn đồ đạc khác nhau, cũng không hề quá đáng khi nói rằng Diablo II có thể chơi mãi mà không chán.

Starcraft, AOE

 

screenshot_sc2_devgame1

 

Cái lợi ích khi có đông anh chị em họ đó là bạn không bao giờ phải tìm game để chơi, cứ đứa lớn chơi cái gì thì đứa nhỏ chơi cái đó. Lớn hơn xíu nữa, có chút não thì tôi lò dò theo mấy ông anh ra tiệm, làm quen với Starcraft, AOE. Rõ là hai tựa game này ra trước Diablo, nhưng vì không có điều kiện (không có tiền chơi tiệm) nên về sau này cả đám nhà tôi mới biết đến trò chơi này. Đối với tôi thì hai tựa game này có cách chơi na ná giống nhau, kiểu trò chơi chiến lược thời gian thật. Cả hai đều là xây nhà, build lính, đi đánh với mấy nước lân cận.

Starcraft thì lấy đề tài quân sự hiện đại, là anh em với Diablo, WarCraft thuộc nhà Blizzard Entertainment. Game chia ra làm 3 chủng tộc đối đầu với nhau bao gồm: Terran là con người lưu vong từ Trái Đất, Zerg là chủng tộc ngoài hành tinh có hình dáng côn trùng, và Protoss một chủng tộc hình người với công nghệ tiên tiến và khả năng tâm linh. Mỗi chủng tộc có kiến trúc và chiến thuật riêng biệt, bạn phải dung hòa giữa quản lý tài nguyên, xây dựng căn cứ và quân đội cho mình sao cho hợp lý.

 

maxresdefault

 

AOE ( Age of empires) tập trung vào các sự kiện ở châu Âu và châu Á, trải dài từ thời kỳ đồ đá đến thời đại đồ sắt. Trò chơi thúc đẩy người chơi khám phá sự hình thành và mở rộng của Đế quốc La Mã. Mỗi người chơi sẽ có một đế chế của riêng mình và phát triển theo 5 thời kỳ: Stone Age, Tool Age, Bronze Age và Iron Age. Mục đích cuối cùng cũng là tiêu diệt được người chơi khác.

Cả 2 tựa game này đều có chế độ multiplayer và single player. Ở chế độ multiplayer, các bạn có thể thi đấu cùng người chơi khác thông qua mạng LAN. Còn ở chế độ single player (thường được dùng để tập luyện), các bạn sẽ được chơi cùng với AI. Mà các bạn biết rồi đó, là một đứa em gái trong cả đám anh trai, thì tôi chỉ là đứa đu theo “chơi rambo” với bọn nó mà thôi, chả bao giờ bọn nó cho tôi chơi chung cả, nên muôn đời tôi chỉ chơi theo mode single player. Nhờ vậy tôi luyện được tuyệt kỹ trí nhớ siêu phàm mà đến bây giờ vẫn còn thuộc làu làu:

– Xây nhanh: aegis



– Xe hơi: how do you turn this on

– Vàng: Robin hood

Thật tình là tôi không muốn chơi ăn gian đâu, do ngày xưa game thủ nữ chưa được ưu ái như bây giờ, không có ai giúp, không ai kéo thì làm sao mà đứa con gái bé bỏng như tôi có thể chống lại bọn AI gian ác được.

Gunbound

 

gunbound-31

 

Đây, đây chính là tên ác ma, thứ đã góp phần thúc đẩy tôi trốn học một thời lúc vừa có internet. Với đồ họa cực kỳ dễ thương và lối chơi chiến thuật theo lượt rất dễ tiếp cận, Gunbound đã hại đời tôi như thế đó. Thời Gunbound vừa ra mắt, tôi nghiện nó đến mức trốn học mấy ngày liền, đến cả lấy tiền đóng học thêm để chơi net, mà năm đó tôi còn học lớp 9, chuẩn bị thi tốt nghiệp. Đếm không xuể những lần tôi bị bố bắt tại trận ở tiệm net, lôi xềnh xệch về nhà, đánh nhừ tử; những lần phải đổi “địa bàn hoạt động” liên tục để bố tôi không tìm ra. Và rồi cuối cùng, tôi lại tự mình từ bỏ Gunbound chỉ vì một thứ mang tên “Hack”.

Gunbound có thể hiểu là “trận chiến không bao giờ kết thúc giữa các cỗ xe chiến đấu và người điều khiển nó”. Tính đến nay Gunbound có tổng cộng 16 mẫu xe, mỗi mẫu xe có 1 tính năng, điểm mạnh và điểm yếu nhất định phù hợp với các địa hình chiến đấu khác nhau. Tùy vào khả năng và kinh nghiệm chiến đấu của từng game thủ mà chọn riêng cho bạn mẫu xe phù hợp nhất.

Game chơi theo lượt và dội, với các chế độ 1vs1, 2vs2, 3vs3 và 4vs4. Người chơi phải chú ý đến lượt chơi của mình, dựa vào các bản đồ, vị trí xuất hiện mà tìm cho mình 1 chỗ núp thuận lợi, dễ dàng tấn công đối thủ, nhanh chóng hạ gục đối thủ có lượt bắn sau cùng càng nhanh càng tốt. Trò chơi còn tạo thêm độ khó với tốc độ gió thay đổi thường xuyên, lốc xoáy cùng sấm sét. Đội chiến thắng là đội có người chơi cuối cùng tồn tại trong bản đồ.

 

Và cuối cùng không thể kể đến đó là siêu phẩm Audition.

 

audition1-600x300

 

Thời điểm Audition ra mắt cũng là lúc tôi đến tuổi biết linh tinh. Tại sao không phải là yêu, là thích, mà lại là biết linh tinh? Lên mạng gặp nhau, tán tỉnh, ox bx vớ va vớ vẩn thì gọi là linh tinh chứ yêu với thích cái củ khoai gì? Thời Audition thì cứ thằng nào, con nào nạp nhiều tiền, cánh bướm lấp lánh thì là có nhiều ox bx, trong khi một đứa game thủ chính cống như tôi thì lại cực kỳ ghét việc phải nạp tiền vào game (thật ra thì tôi quan niệm rằng tiền để ăn sướng hơn nạp vào ba cái game vô bổ).

Audition có thể gọi là tựa game sống dai nhất mọi thời đại của Việt Nam, trải qua hàng tỉ loại tools, hack, trải qua hàng ngàn vụ lừa tình, dụ dỗ, Audition vẫn đứng vững sau 10 năm ra mắt. Sau một khoảng thời gian dài phát triển, nay Audition đã có thêm rất nhiều kiểu nhảy, nhưng về cơ bản, nhảy trong Audition được thực hiện bằng cách ấn những phím mũi tên được hiển thị lên theo nhịp nhạc. Khi tất cả người chơi nhảy cùng 1 điệu thì điểm số ghi được cũng khác do điểm này còn phụ thuộc vào sự chính xác của cú nhấn phím cách đến hạt nhịp điệu. Vì thế nếu chơi chính xác hơn thì sẽ nhận được điểm số cao hơn. Trình độ nhảy càng cao thì điểm số ghi được càng nhiều.

Trong lúc tôi lan man hồi tưởng lại quá khứ thì thằng em đần độn của tôi nó đã tải Audition xuống để chơi. Trong một đống những tựa game menly như thế kia mà nó lại chọn cái game Audition để mà chơi thử, không biết tôi đã giáo dục nó sai ở điểm nào chứ. Thôi, thân chào các bạn, tôi phải đi giáo dục lại thằng em mình về cách chọn game mà chơi đây, tôi phải cho nó biết siêu phẩm Diablo là như thế nào, phải cho não nó hoạt động với AOE không thì não nó sẽ chảy ra đường mũi mất.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 4 Lượt)
Loading...Loading...