NULL

Những game tởm nhất mọi thời đại (p.4): Manhunt

Manhunt đứng ngay giữa ranh giới nhạt nhòa của đạo đức và khoái cảm tội lỗi, đem đến cho các Mọt Game trải nghiệm tởm nhưng khó chối từ nhất!

Sau một tuần bế quan tỏa cảng, hôm nay tui đã trở lại cùng với loạt bài Những game tởm nhất mọi thời đại đây! Các anh em Mọt Game có nhớ tui hông? Có mong chờ cái loạt bài này không? Tui thì vẫn ngày đêm suy nghĩ và lựa chọn để có thể đem tới cho anh em những tựa game độc, lạ và tởm nhất mà tui từng thấy. Ở những phần trước hầu như tui toàn lôi mấy game đau não xoắn vặn ra hành hạ các đồng chí, để đổi gió thì kì này tui hân hạnh giới thiệu tới cả nhà một game nội dung vừa đủ tởm mà gameplay lại đủ “bốc” để anh em không nản lòng vì đọc quá nhiều chữ. Vâng, chào đón các anh em đến thế giới lầy lội của Manhunt!

Nhưng tui phải cảnh báo rằng đây là một game kinh dị nặng nên anh em cần cân nhắc trước khi xem và tui cũng không khuyến cáo các anh em chơi thử, đây chỉ đơn thuần là tư liệu tui muốn chia sẻ về game.

manhunt 01

Cảnh báo: bài viết mang nội dung không thích hợp cho bà bầu và trẻ nhỏ. Ngôn từ quá khích và mang tính chảy nổ. Anh em bảo trọng!

Để dễ dàng cho các anh em Mọt Game mường tượng được kiểu lầy tởm của Manhunt chắc tui chỉ cần nói rằng, nó ra từ chung lò của dòng game “mất rạy” nhất quả đất: Grand Theft Auto. Vẫn những chất liệu đầy mùi bạo lực và cấm kị pha lẫn cả một chút trào phúng mỉa mai, nhưng Rockstar Games đã đem tới một Manhunt với màu sắc đen tối hơn hẳn cảm giác yolo từ GTA và chính vì thế, Manhunt hoàn toàn vượt mặt khỏi GTA về độ kinh tởm.


Tui bị thu hút đầu tiên vào Manhunt từ chính trailer của nó. Một trailer mang nhiều chất liệu điện ảnh và dễ dàng làm người khác tò mò, còn cả cách dùng camera kiểu found footage đầy kích thích nữa chứ. Gương mặt những đứa phản diện xuất hiện chớp nhoáng nhưng cũng đủ để “chọt” vào huyệt của mấy tên Mọt Game thích chơi game biến thái (như tui) rồi, mà cốt truyện của game nghe cũng đầy mùi phim kinh dị chém giết biến thái. Nếu bạn coi các phim kinh điển như S.A.W chắc sẽ hiểu  ý tui muốn nói hén.

manhunt 04

Anh Tiền Mặt (Cash) với mặt tiền không được tươi sáng cho lắm

Chúng ta sẽ vào vai tên tử tù (có cái tên nghe oách vãi chưởng) James Earl Cash tại thành phố giả tưởng Carcer City, ngay đầu game thì hắn đã được cho lên bàn xử tử bằng cách tiêm thuốc độc. Cơ rằng chuyện đâu đơn giản như đời, sự thật thì hắn không hề bị giết mà còn được ông trùm giấu mặt nào đó tự xưng là The Director bảo kê cho thoát tội. Dĩ nhiên không có gì là miễn phí, để được sống và thực sự phóng thích Cash buộc phải chấp nhận thỏa thuận kì quặc với lão trùm hắc ám kia: hắn sẽ thả gã tử tù xuống một khu vực cấm trong thành phố, vốn là địa bàn của băng đảng khát máu The Hood, nhiệm vụ của Cash từ đây là đại khai sát giới! The Director cho phép Cash thoải mái càn quét sạch sẽ lũ The Hood để cho CCTV – đài truyền hình của hắn – thực hiện một chương trình truyền hình thực tế, với yêu cầu càng máu me càng tốt. Sau khi tiêu diệt xong băng The Hood, Cash sẽ được tự do.

manhunt

Đây rõ ràng là hiệp ước quỷ dữ và chắc chắn những kẻ đứng sau nó cũng không hề tử tế, thế nhưng một gã tử tù thì còn gì để mất? Coi như từ đây chúng ta sẽ bắt đầu bước vào thế giới đầy máu me giết chóc của một tên sát nhân máu lạnh. Rockstar Games quả thật mang trọn vẹn tinh thần “bố thích thì bố làm” từ GTA qua Manhunt, nên tui nói trước đây không hề là game thân thiện cho bà bầu và trẻ con. Trong game, các anh em dù muốn hay không vẫn buộc phải lao vào sát hại người khác, bằng bất cứ giá nào, bằng bất cứ thứ gì có thể.

manhunt 02

Kì thực mà nói, tui chỉ nhận ra được sự tởm của Manhunt sau khi chơi xong nó rất lâu. Căn bản vì trong lúc chơi, tui cá rằng anh em Mọt Game cũng sẽ như tui, hoàn toàn bị cuốn theo mấy màn ám toán hạ thủ kẻ địch, thực sự cảm thấy căng thẳng mỗi khi “săn” và giết được một con mồi. Đúng như cái tên của mình, Manhunt dần dà làm đầu óc tui mụ mị. Ban đầu việc rình mò và ra tay hạ gục mục tiêu còn khiến tui bất an bồn chồn, song càng về sau những thứ đó bị thay thế bằng sự lạnh lùng đến khó tin. Đó chính là giây phút tui bất giác ớn lạnh nhận ra có gì đó sai sai mất rồi. Chưa kể gameplay của nó lại mang đậm chất stealth, không gian tối tăm và hành động lẩn khuất sẽ đánh thức bản năng thú tính trong mỗi chúng ta. Tui đã đi từ trạng thái e dè lẩn nấp sang mức độ chạy đi tìm kẻ địch để tiêu diệt.

manhunt 12

Chìa khóa thành công là tấn công bất ngờ và ra tay không khoan nhượng

Rockstar quả tình đã thao túng hoàn toàn tâm lí của người chơi với các biện pháp hình ảnh, âm thanh. Góc nhìn người thứ ba nhưng lại dùng kiểu camera theo dõi, âm thanh trong game tuyệt nhiên không phức tạp mà xoay quanh tiếng nói ám ảnh đầy thao túng của The Director liên tục rót vào tai. Đó còn là những tiếng la hét đầy chân thực của bọn tội phạm bị ta hạ thủ không thương tiếc và xuyên suốt tất cả là âm thanh nhịp tim đập thình thịch, thình thịch như tiếng trống dồn thúc chúng ta ra trận, nhào vào cuộc chiến.

manhunt 13

Đó là tui chưa nói tới việc các trò triệt hạ của Manhunt vô cùng sáng tạo mà còn không hề kiêng dè gì sất. Tui đã được thử tất cả những phương pháp có thể tưởng tượng ra để hạ bọn kẻ thù trong game. Từ một cái bao nilon, một sợi dây thép mảnh, cây gậy bóng chày, dao phay, rìu, cưa máy… Chơi Manhunt tức là anh em phải tập làm quen với những màn “hành xác” kẻ địch với những phương pháp cực kỳ tàn độc của thế giới ngầm. Mấy ông nào mà bảo “ôi xời thiếu cha gì game máu me kinh hơn thế này!” thì tui xin thưa, thuở những năm 2003 thời Manhunt ra mắt thì không có nhiều game tả thực cảnh giết người đầy cặn kẽ đến như vầy, cũng như cho người chơi vô vai sát nhân như vầy đâu.

Có thể do tui tâm lý yếu mà còn thích ra bão, cơ mà lúc chơi tới đoạn Cash thả một thằng nạn nhân chạy đi rồi sau đó lao đến săn đuổi nó như một con báo, tui cũng bị cuốn theo khi máu dần sôi lên… Uầy, tui không nghĩ đó là dấu hiệu tốt cho một công dân lương thiện chút nào.

manhunt 06

Khi bạn nhìn mấy tay tội phạm này và chỉ thấy phấn khích, chúc mừng vì bạn đã bắt đầu hết lương thiện!

Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì tui sẽ không đưa Manhunt vào danh sách này. Cái hay nhất của Manhunt là ở chỗ nó sẽ khiến các đồng chí suy nghĩ về chuyện “gieo gió gặt bão”. Nội dung của Manhunt đâu đơn thuần viết ra để thỏa mãn thú vui chém giết bạo lực và gây sốc, khi mà càng ở những màn chơi về sau lúc người chơi cảm thấy cuộc chiến mà mình đang dính vào mỗi lúc một đáng tởm hơn, thì vốn dĩ Cash cũng đang mất dần đi quyền lựa chọn làm người. Gã dần nhận ra tên The Director đơn thuần coi hắn như một món đồ chơi, một phép thử nghiệm và việc lần lượt ném hắn đến những địa ngục tội ác khác nhau, đòi hỏi hắn giết chóc nhiều hơn là một phần trong kế hoạch của hắn: tước đi nhân tính trong gã.

manhunt 05

Những kẻ thù mỗi lúc một khủng khiếp và bất nhân: bọn dị giáo, bọn ấu dâm, lũ diệt chủng… giết đi chúng phải chăng chính là bằng chứng cho thấy Cash còn khủng khiếp đáng sợ hơn cả lũ quái vật đội lốt người kia. Một khi đã nhúng sâu vào tội lỗi thì chỉ có kết cục thê thảm hơn chờ đợi, cái kết của game không hề vặn xoắn hay bất ngờ nhưng vẫn sẽ khiến anh em khi nghĩ lại sẽ cảm thấy rùng mình.

Đối với tui, mỗi khi chơi những game kiểu này sẽ luôn có hai dòng cảm xúc. Một được gọi là “khoái cảm tội lỗi”. Càng nhiều chiến đấu càng sảng khoái, càng khiến bọn tội phạm điên khùng đó chết thê thảm càng hả hê. Còn lại, tui sẽ tự hỏi về bản chất con người và phép thử của nhân tính. Phải chăng nếu kì thực đối mặt với việc chém giết như một việc bình thường, dần dần con người cũng sẽ mất đi sự thương cảm với đồng loại? Manhunt đã đem tui đến gần với điều đó nhất, đồng thời cũng chỉ ra những kết thúc tệ hại cho những lựa chọn như thế. Tui cảm thấy Rockstar Games kì thực quá xuất sắc khi đã có thể “chọt” ngay chỗ nhược cấm kị trong mỗi con người và đưa chúng ta đến với trải nghiệm không tưởng nhất. Nếu ở vị trí của tên tử tù kia, phải chăng chúng ta cũng sẽ như gã? Cái tởm ở đây chính là như vậy đó, là mầm mống của cái ác, là ranh giới mỏng manh của đạo đức với khoái cảm thú tính, khi tất cả đều được đặt lên bàn cân lựa chọn. Cái mà Rockstar muốn chính là người chơi sau khi hoàn tất game trải qua vô vàn sát sinh và nhìn lại mình, họ sẽ thấy gì ? Một sự phô bày ngóc ngách đen tối nhất trong mỗi con người, bạn và cả tui nữa, giật mình nhận ra phiên bản ác quỷ của chính mình như soi một tấm gương.

manhunt 10

Uầy, nói thì nghe nặng nề đau đầu quá phải không? Nhưng nói tắng ra, đây là một tư liệu về game, Manhunt có tồn tại và tui xin kể lại câu chuyện về nó, các bạn không bắt buộc phải chơi, nhưng nếu quyết định chơi thử hãy chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Điều cần thiết ở đây chính là cả nhà cần phân biệt rạch ròi ranh giới game và thực, không thể để những logic game bạo lực gây ảnh hưởng tiêu cực đến lối sống và hành xử của mình. Nói không đâu, Manhunt tuy được đánh giá cao về mọi mặt, nó vẫn bị cấm ở khá nhiều nước, thậm chí còn có thời điểm bị kết tội là tác động gây ra một vụ giết người (về sau quy chụp này đã bị bác bỏ) ngoài đời thực. Thế nên, hãy là người chơi game sáng suốt, dù có ham thích game tởm như tui!

Manhunt 14

Tui thề là tui rất sướng khi xử xong thằng boss này!

Nói cho cùng, Manhunt cơ bản là một game hay. Mọi thứ cấu thành nên nó, từ gameplay đến nội dung đều xứng đáng với từ xuất sắc. Tới mức tui đã nghĩ, nếu chuyển thể thành phim thì Manhunt chắc chắn sẽ là bom tấm ăn khách vô cùng! Và cũng như một phim phức tạp, nó được xếp loại cho người trưởng thành, những ý nghĩa và bài học Rockstar gửi gắm trong đó yêu cầu bạn phải đến một đổ tuổi đủ trình độ nhận thức để cảm nhận nó. Cái tởm của nó không thể chối cãi, nhưng sẽ không gây ám ảnh, mà ngược lại là món gia vị hấp dẫn khó cưỡng lại. Vì thếnên nó càng tởm hơn nữa, anh em Mọt Game có thấy thế không?

 

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 1 Lượt)
Loading...