Giới hạn nào cho phạm trù đạo đức mà người ta có thể bước qua trong một trò chơi?

Game không phải là thực tại thế nhưng khi được nắm trong tay sức mạnh gần như vô hạn và không bị hạn chế bởi đạo đức, người ta sẽ lựa chọn như thế nào?

Nếu theo dõi Mọt Game đủ lâu, mỗi khi cần tìm kiếm từ khóa gì đó hẳn bạn đã một đôi lần nhìn thấy nội dung về những tựa game kinh tởm mà bọn tui bỏ công tổng hợp thành một se-ri nhiều kỳ. Nội dung thảo luận hôm nay không trực tiếp đề cập đến những tựa game tởm đó nhưng ít nhiều sẽ có chút liên quan bởi theo quan điểm cá nhân của tui, hầu hết mấy trò có nhiều pha chém giết kiểu gì cũng sẽ đưa người chơi vào những lựa chọn thuộc về phạm trù đạo đức mà khá chắc kèo – như cách Nguyễn Hoàng Bách từng tuyên bố, là ở ngoài đời có mời bạn cũng chẳng dám xơi đâu.

Chơi game vì được sống một cuộc đời khác

Mấy cái funfact nhảm nhí trên mạng thường nói rằng cuộc đời bạn là do bản thân bạn lựa chọn. Tui cho rằng ấy là sai, trăm sai nghìn sai, sai từ khi bắt đầu bởi vì có một thứ bạn không thể chọn chính là nơi để đầu thai. Có những người vừa sinh ra đã định sẵn sẽ được ngậm chìa khóa vàng mà lớn lên, bọn họ lớn lên trong hoàn cảnh tốt nhất, được hưởng thụ nền giáo dục tốt nhất và trừ khi là não bị vô nước tự đi tìm đường chết, khả năng để các phú nhị đại này vác chén ra đường ngồi ăn xin gần như là con số 0 tròn trĩnh.

Sẽ có người nói rằng xuất thân không quyết định vận mệnh, trong cõi u minh có hàng trăm con đường để người ta có thể tự cải biến vận mạng của bản thân, tui không phủ nhận điều đó nhưng nó luôn đính kèm với một điều kiện tiên quyết, chính là bạn không lựa chọn sai con đường. Còn nếu trót nhỡ làm sai? Xin chúc mừng vì cuộc đời không phải là game, bạn nghèo và bạn còn ngu nữa thì thiên đạo công đức có thặng dư ở mức vô lượng như Hồng Quân đạo tổ cũng méo cứu được bạn đâu.

Giới hạn nào cho phạm trù đạo đức mà người ta có thể bước qua trong một trò chơi?

Đó là lý do không ít người thích chơi game, bên ngoài những lý do quen thuộc đến nhàm cả tai như giải trí, kết bạn, thưởng thức văn hóa… thì điểm quan trọng mà một tựa game – đa phần là nhập vai, có thể khiến cho người ta cảm thấy sung sướng chính là họ được phép sống một cuộc đời hoàn toàn khác. Một cuộc đời mà khi té giếng bạn có thể được làm lại tại điểm check point hay xui thì ít nhất cũng có thể làm lại từ điểm khởi đầu. Một cuộc đời mà khi lỡ chọn bỏ qua kẻ hồng nhan tri kỷ, người ta có thể sửa chữa lỗi lầm bằng thao tác Quick Load tương đối đơn giản, trừ khi bạn là một kẻ thích tự ngược, nếu vậy thì thật xin lỗi, khẩu vị này quá mặn, đại chúng khó mà tiếp thu được.

Nếu được phép chọn lại, tui vẫn cứ mê game thôi!
Nếu được phép chọn lại, Mọt tui vẫn cứ mê game thôi!
Mọi chuyện bắt đầu cách đây gần hai thập kỷ, vào thời điểm đó Mọt game tui còn trẻ trung và đẹp trai sáu múi – giờ vẫn vậy nhưng nhìn phong độ hơn.

Sự từng trải trong cuộc đời của Mọt tui thật ra được xây dựng từ vô số những quyết định sai lầm, đó là quyết định nghỉ chơi với thằng bạn chí cốt chỉ vì lời gièm pha của những thằng bạn xấu, là quyết định chia tay với cô gái mà bản thân tưởng mình không yêu nhiều lắm nhưng thực tế là đến giờ tui vẫn không thể yêu thêm ai được, là quyết định thôi việc ở một công ty mà mình đã gắn bó cả một thời thanh xuân chỉ vì sự xốc nổi của một tâm hồn háo thắng, mình giỏi vậy mà nó trả có 15 triệu một tháng, hiện tại tui vẫn đang cố gắng để trở lại mức lương đó ở một công ty mới, một môi trường mới. Khác với trò chơi điện tử, cuộc sống này chẳng bao giờ hiện ra cho bạn một khung văn bản với câu hỏi hết sức khách khí rằng có muốn làm lại hay không. Nó chỉ đơn thuần là đạp thêm một cước mỗi khi bạn làm gì đó thiệt là ngớ ngẩn và sau đó cười ha ha bỏ đi kèm theo lời sỉ nhục, đại khái như mày xong rồi thằng ngu.

Giới hạn nào cho phạm trù đạo đức mà người ta có thể bước qua trong một trò chơi?

Mỗi lần làm một chuyện ngu xuẩn, Mọt tui lại rút ra được một bài học quý giá, đáng tiếc biển học là vô bờ nên đến những ngày sau Tết 2019, tui vẫn chưa thể tốt nghiệp được cái văn bằng có khi phải học cả đời này. Vì lẽ đó, tui thích chơi game, thích tận hưởng cảm giác mình có thể làm lại mỗi khi sai lầm, có thể bật cheatcc mỗi khi tuyệt vọng với một con trùm nào đó và quan trọng nhất là có thể sống một cuộc đời thú vị hơn.

Game là tấm gương phản ánh bản chất con người


Nhiều người nói rằng game chỉ là trò của bọn con nít hay nhẹ nhàng hơn là một thú vui để giải trí. Điều đó đúng nhưng chưa phải đầy đủ. Về mặt nào đó game là tấm gương phản chiếu bản chất của game thủ ngoài đời thật. Lấy một ví dụ đơn giản, cờ tướng có phải là game không? Chính xác nó là một trong những thể loại game cổ xưa nhất mà con người từng phát minh ra. Khi ngồi vào bàn có những nước cờ say máu khiến người ta chìm đắm vào đó, lúc ấy bản chất tự nhiên sẽ bộc lộ hết thảy. Những tay cao cờ lớn tuổi, với nhiều năm nghiền ngẫm có thể ẩn giấu được tâm tình của họ trong ván cục nhưng những kẻ chỉ ngồi bàn chừng vài năm, muốn biết con người của họ thế nào, cứ rủ đánh một ván cờ ăn tiền tự nhiên bạn sẽ có đáp đán vô cùng nhanh chóng và chuẩn xác.

Mọt tui đã rất thích khi Mark Of The Ninja được phát hành lần đầu vào năm 2012, mặc dù không thể hoàn thành được trò chơi bởi một số nguyên nhân khách quan lẫn chủ quan thế nhưng cách mà trò chơi kết hợp cũng như thăng hoa hai thể loại platform và hành động lén lút khiến người ta khó mà quên được. Trong game bạn có quyền lựa chọn đi từ đầu đến cuối mà không phải giết bất cứ ai, ngoại trừ hai mục tiêu bắt buộc theo yêu cầu cốt truyện. Ngược lại nếu không quan tâm lắm đến vấn đề đạo đức thì NSX cũng sẽ chẳng phí sức để ngăn cản bạn đồ sát sạch sẽ nhưng kẻ mà bạn có thể thấy được trên bản đồ.

Giới hạn nào cho phạm trù đạo đức mà người ta có thể bước qua trong một trò chơi?

Về cơ bản Mọt tui không phải là kẻ ưa chuộng chủ nghĩa hòa bình khi hành tẩu trong thế giới game, tui đã từng dụ dỗ một thằng bạn chui vào chiếc xe cũ trong Ghost Recon Wildlands và nhấn nút để nó bị nghiền nát trong máy xử lý rác thải. Một lần khác, dù không đích thân trải nghiệm nhưng tui vẫn vô cùng sảng khoái khi xem Youtube Gaming và thấy cảnh một thằng cha đang chơi Red Dead Online quyết định bắn vào thùng thuốc súng trong khi cả tá người đang đứng kế bên. BÙM! Quả pháo hoa đó quả thực là vô cùng tuyệt vời luôn quý vị ạ.

Tui thích bạo lực, hỗn loạn và sự dã man khi trải nghiệm các trò chơi, còn gì tuyệt hơn những pha thổi tung óc kẻ thù trong Resident Evil 2, thiêu sống kẻ thù một cách khoái trá trong Hitman 2 hay dùng búa bổ mạnh vào ngực kẻ thù trong Assassin’s Creed để cảm nhận xương sườn của hắn gãy vụn ra. Thế nhưng thứ tui thích nhất trong những tựa game mang đậm chất bạo lực đó lại nằm ở chỗ nó cho phép chúng ta lựa chọn như thế nào. Sự hấp dẫn không xoay quanh việc trò chơi mang đến cho bạn bao nhiêu cảm giác khoái trá khi trải qua hành vi bạo lực mà nằm ở chỗ trò chơi “mong muốn” bạn lựa chọn như thế nào khi được phép nắm trong tay quyền thực hiện các hành vi bạo lực. Ngay cả trò chắc chắn cuối cùng kiểu gì cũng phải giết như Hitman, bạn cũng được quyền chọn lựa kết thúc kẻ thù theo cách nhân văn nhất là một phát nhanh gọn vào đầu hay vì sưu tầm thành tích mà đẩy nạn nhân vào cảnh đau đớn tột cùng trước lìa đời như bị hà mã ăn thịt, bị chôn sống dưới một bể xi măng hay chết ngạt trong phòng xông hơi khóa kín. Tui đồ rằng mấy cha biến thái bệnh hoạn hẳn xem Hitman như một công cụ giúp phát tiết những bất mãn ngoài đời thực, vốn đầy rẫy những tình huống mà bản thân muốn giết chết tươi một kẻ nào đó làm mình chướng mắt.

Giới hạn nào cho phạm trù đạo đức mà người ta có thể bước qua trong một trò chơi?

Nếu phải nhắc về một tựa game khiến bản thân cảm thấy hoài nghi nhân sinh về giới hạn hạn nào cho các chuẩn mực đạo đức mà người ta có thể vượt qua trong trò chơi điện tử hẳn Dishonored là cái tên thập phần thú vị. Trong game cách dễ dàng nhất để hoàn thành là khiến cho mọi thứ lộn tùng phèo cả lên lên, bạn có thể giết người như ngóe, tạo ra đàn chuột để lây lan bệnh dịch hạch và xơi tái những kẻ đang hấp hối hay trực quan nhất là làm chậm thời gian để rồi xử lý mọi thứ bằng súng trước khi kẻ thù kịp nhận ra điều gì đang xảy ra với chúng. Tuy nhiên Dishonored vẫn có những thứ thú vị để khám phá lẫn phần thưởng xứng đáng chờ đợi những ai biết đặt ra cho bản thân những đường ranh nhất định về chuẩn mực đạo đức và cố gắng hết sức để không bước một chân qua lằn kẻ hết sức mong manh đó.

Nhiều bằng hữu của Mọt tui nói rằng họ thích chơi Dishonored không bởi vì lối chơi, đồ họa hay cốt truyện mà chính bởi sự thử thách khi tự đặt ra các giới hạn cho nhân vật chính Corvo Attano như tránh bị lính gác phát hiện hoặc ra tay sát hại sau khi bị chúng phát hiện để bịt đầu mối, sau đó bọn họ sẽ tìm mọi cách để vượt qua màn chơi mà không vi phạm những giới hạn đó. Bạn có nhớ một trò thử thách vô cùng hack não lẫn tốc độ thao tác của đôi tay khi điều khiển Corvo vượt qua tháp Dunwall mà chỉ được sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời (Blink) chứ? Đó cũng là một cách mà các dân chơi Dishonored nghĩ ra để không vi phạm các giới hạn đạo đức của một con người văn minh bởi cách dễ là giết hết tất cả rồi ung dung đi qua, trong khi dùng phép Blink để không phải sát hại bất cứ ai thì gần như là một thử thách dành cho những người chơi giỏi nhất.

Giới hạn nào cho phạm trù đạo đức mà người ta có thể bước qua trong một trò chơi?

Không phủ nhận bản thân Mọt tui là một kẻ ham mê bạo lực thế nhưng xé nát kẻ thù với sức mạnh lố bịch mà trò chơi cung cấp dường như không hấp dẫn bằng việc làm thế nào để vượt qua chúng mà chẳng làm tổn thương bất kỳ ai. Game là tấm gương phản ánh bản chất của con người, mặc dù chơi game quan trọng nhất vẫn là để giải trí nhưng ai dám bảo đó không phải là cách để chúng ta tu tâm dưỡng tánh đâu?

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (4,80/5 - 20 Lượt)
Loading...Loading...