Game thật hơn là bạn nghĩ: Những trò chơi lấy cảm hứng từ cuộc sống – P1

Vẫn câu nói cũ, nghệ thuật lấy cảm hứng từ cuộc sống thế nhưng điều không may chính là cuộc sống không phải lúc nào cũng toàn màu hồng như nghệ thuật.

Từ rất lâu các nhà làm nghệ thuật cũng nhận ra điều này và khá nhiều người trong số đó đã cố gắng tìm đòi, thử nghiệm để rồi sáng tạo nên thứ gọi là trường phái Hiện thực (Réalisme) nhằm hướng tới cung cấp cho công chúng nghệ thuật những bức tranh chân thực, sống động, quen thuộc về cuộc sống và môi trường xã hội xung quanh.

Game thật hơn là bạn nghĩ: Những trò chơi lấy cảm hứng từ cuộc sống P.1

Jean Courbet

Chủ nghĩa hay trường phái Hiện thực trong nghệ thuật nói chung, hội họa nói riêng là một ngôi đền thiêng của nhiều nghệ sĩ. Ngôi đền ấy cũng hay bị các anh chàng trẻ, hăng tiết vịt xúc phạm, cũng là bởi giới hạn của nó khá mông lung, và các tiêu chuẩn của nó không rõ ràng và có thể hiểu theo nhiều cách. Thuở sơ khai của trường phái này, có thể nói Jean Désiré Gustave Courbet (1819 – 1877), một họa sĩ Pháp, là người mở ra trường phái Hiện thực đầu tiên, nhằm thay đổi tính lý tưởng hóa, luôn quay lại với quá khứ Hy Lạp của nghệ thuật Cổ điển và sự hư tưởng thái quá của nghệ thuật Lãng mạn. Đối với ông, không có gì mà mắt nhìn thấy không phải là hiện thực và không đáng vẽ. Chuyện bát quái về Courbet kể rằng ông có thú vui tương đối kỳ dị khi rất yêu thích việc vẽ đặc tả các bộ phận từ bụng cho đến đùi của những phụ nữ mà ông ta gặp – tất nhiên họ cũng đồng ý cho ông ta vẽ tranh, thành một tác phẩm nghệ thuật, mà tất cả những ai muốn bàn về hiện thực đều chết khiếp khi trông thấy chúng. Tư tưởng nghệ thuật của Courbet đã hưởng cực kỳ to lớn đến các họa sĩ thế hệ sau và họ đã đi những bước đầu tiên để thiết lập nên nền tảng cho phong cách hội họa hiện đại.

Khi truyền bá đến vùng viễn Đông, trường phái Hiện thực trở thành một phương tiện vô cùng đắc lực cho các họa sĩ khi muốn hướng nghệ thuật về đời sống nhân dân Nga. Quan trọng với cuộc sống là thế, song có một thời kỳ trường phái Hiện thực được quan niệm một cách cực đoan theo kiểu người ta coi xã hội này đã quá tuyệt mỹ, đến mức nghệ thuật chỉ cần làm mỗi việc là phản ánh nó sao cho giống y như thật. Vẽ sao cho “giống y như thật” tự nhiên trở thành tiêu chuẩn của nghệ thuật Hiện thực và ngặt nỗi phạm trù “giống y như thật” ở đây được giới hạn trong một số khu vực nhất định bởi những ánh mắt hạn hẹp, và chỉ cần nhích một đầu ngón chân ra khỏi lằn ranh đó bạn sẽ bị coi là phi thực tế. Dĩ nhiên là không nghệ sĩ chân chính nào lại có thể làm việc theo lề lối máy móc công nghiệp như thế. Tả thực chỉ là bài học ban sơ của nghệ thuật, không phải là cái đích cuối cùng và có thể đi đến hiện thực bằng nhiều con đường, thay cho một tư duy hạn hẹp.

Những game tởm nhất mọi thời đại (P.8): Chiller
Ý tưởng ban đầu của Chiller lấy cảm hứng từ những tác phẩm thời Phục hưng, chỉ phải cái là nó toàn những thứ tra tấn man rợ nhất mà game thủ từng thấy.

Bỏ qua những khái niệm phức tạp của các trường phái cổ điển, như Mọt tui đã từng nói qua không chỉ một lần, game cũng là một hình thức tiến hóa của nghệ thuật thế nên khi nghệ thuật có thể khai sinh ra trường phái Réalisme thì trò chơi điện tử cũng có nhiều cách để khẳng định giá trị phản ánh hiện thực của chính mình. Đồ họa giống y như thật? Sử dụng các diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp để thổi hồn cho nhân vật? Hay là sáng tạo nên một cốt truyện khiến cho các nhà văn chuyên nghiệp cũng cảm thấy phải xấu hổ? Nhìn chung có rất nhiều cách để biến một tựa game trở thành tác phẩm nhằm phản anh hiện thực xã hội nhưng có lẽ không cách nào đơn giản bằng việc xây dựng nó giống y như những gì đã diễn ra ngoài thực tế. Và hãy cùng nhau điểm qua những gương mặt xuất sắc nhất của phong cách làm game theo là trường phái Hiện thực này!

Kholat

Những câu chuyện hư hấu về ma quỷ dù có đáng sợ tới đâu cũng khó mà ám ảnh người chơi được lâu, trong khi đó, ngoài thực tế có nhiều câu chuyện kì lạ mà đến nay vẫn chưa có lời giải đáp như các vụ mất tích bí ẩn, tai nạn chưa rõ nguyên nhân, sinh vật trong truyền thuyết… Chúng mới thực sự là thứ khiến cho người ta phải rùng mình kinh hãi mỗi khi được nhắc tới qua những tựa game kinh dị.

Game thật hơn là bạn nghĩ: Những trò chơi lấy cảm hứng từ cuộc sống P.1

Tiêu biểu cho những thảm họa bí ẩn, chính là vụ tai nạn kinh hoàng năm 1959 ở vùng núi Ural tại vùng viễn Đông lạnh giá ở nước Nga xa xôi. Theo đó, đoàn thám hiểm gồm 10 người với kinh nghiệm tích lũy nhiều năm trong việc leo núi đã cùng nhau khởi hành tới ngọn Kholat Syakhl với mục đích nghiên cứu về tác động của độ cao và thời tiết khắc nghiệt lên cơ thể con người. Xuất phát vào ngày 31/1, đến 15/2 mọi liên lạc của nhóm với thế giới bên ngoài hoàn toàn bị cắt đứt và không ai biết thêm thông tin gì về tình trạng của đoàn nghiên cứu thám hiểm nữa.

Nỗ lực tìm kiếm cứu hộ của nhà chức trách sau đó cho thấy toàn bộ 9 người trong nhóm thám hiểm đều đã tử vong, trừ một thành viên may mắn thoát chết vì bất ngờ bị bệnh trước ngày lên đường phải ở lại trạm. Căn lều của họ bị phá nát và các thi thể được tìm thấy nằm rải rác xung quanh trong tình trạng chỉ mặc quần áo ngủ, đi chân trần. Nguyên nhân dẫn đến cái chết được kết luận là do bị sốc khi giảm thân nhiệt đột ngột. Một chi tiết kỳ lạ là trên bàn tay của hai người còn có vết cháy sém.

Sau hơn 50 năm tồn tại, nguyên nhân dẫn đến cái chết của đoàn thám hiểm ngày đó vẫn còn là một bí ẩn đầy rùng rợn và câu chuyện này vẫn thường xuyên được cư dận mạng đề cập tới mỗi khi bàn luận về chủ đề kinh dị hay creepy. Tất nhiên Mọt game không phải là nơi tìm hiểu hay thảo luận các vấn đề linh dị, do đó chúng ta sẽ không đi sâu để cố gắng tìm lời giải đáp cho vấn đề mà ngay cả các nhà khoa học cũng phải bó tay thay vào đó sẽ giới thiệu đến các vị một tựa game (cố gắng) tái hiện lại thảm kịch kinh hoàng ấy thông qua những hình ảnh của thế giới ảo – Kholat.

Kholat là tựa game kinh dị, giả lập góc nhìn thứ nhất do IMGN.PRO phát triển. Tên game, nếu các vị vẫn còn chưa quên đoạn đầu của nội dung này, được đặt theo ngọn núi nơi diễn ra vụ tai nạn kinh hoàng và bí ẩn nói trên. Game xây dựng dưới góc nhìn người thứ nhất đưa người chơi theo chân một nhân vật đi tìm hiểu vùng núi Ural nhằm cố gắng khám phá điều thực sự đã xảy ra với đoàn thám hiểm xấu số. Không quá nổi bật về hình ảnh hay lối chơi, Kholat đã cố gắng gỡ gạc lại chút tiếng tăm khi mời bằng được Sean Bean – diễn viên nổi tiếng từng tham gia vào những bộ phim bom tấn như The Lord of the Rings, Game of Thrones,… làm người dẫn truyện xuyên suốt tác phẩm. Đáng buồn thay điều này cũng không giúp Kholat ghi thêm được bao nhiêu điểm trong mắt game thủ.

That Dragon, Cancer



Hầu hết các trò chơi đều có sứ mạng chung là tạo ra tiếng cười cùng những giây phút giải trí thoải mái đến với game thủ. Tuy nhiên cũng có những tựa game dị biệt mà cốt truyện cũng như cách chơi của nó không biết vô tình hay cố ý chỉ toàn đem tới cho người chơi sự ám ảnh nặng nề. Thế nhưng có lẽ trong số những kẻ dị biệt ấy, chưa từng có một trò chơi nào lại mang đến cho game thủ sự xúc động cao độ, thậm chí có những khoảnh khắc chúng ta không thể tập trung vào màn hình bởi lệ đã nhòa trên mi mắt. Đó chính là That Dragon, Cancer.

Game thật hơn là bạn nghĩ: Những trò chơi lấy cảm hứng từ cuộc sống P.1

Sản phẩm do Numinous Games sản xuất dựa trên câu chuyện có thật về cậu bé Joel Green, người bị chẩn đoán ung thư khi vừa tròn 1 tuổi. Và That Dragon, Cancer là tác phẩm mà cha mẹ của Joel kết hợp cùng đội ngũ phát triển tạo nên, nhằm mô tả lại những khó khăn cùng sự đau khổ khi họ phải đối mặt với sự thật không thể chối bỏ, rằng họ sắp mất đi đứa con trai yêu dấu.

Dù toàn bộ nội dung của game khá ngắn khi người chơi có thể hoàn thành vỏn vẹn trong vòng 2 tiếng đồng hồ. Thế nhưng hãy chuẩn bị sẵn khăn giấy, vì những cảm xúc từ tựa game tưởng chừng như đầy màu sắc này sẽ nhanh chóng khiến cho bạn phải thổn thức. Đó là tập hợp những mảnh ghép ký ức của cả gia đình nhà Green. Đôi lúc rất đơn giản và nhẹ nhàng và vui tươi, nhưng đa phần vẫn là cảm giác nặng nề cũng như bất lực khi ngày qua ngày phải chứng kiến thành viên nhỏ tuổi nhất và đáng yêu nhất gia đình lại sắp phải rời xa cõi tạm, đó là sự ẩn ức khó mà kiềm chế được khiến ta chỉ muốn đập tan chiếc máy game hay nắm lấy cổ áo của người làm ra trò chơi để thét vào mặt họ câu hỏi:

Vì cái gì?

Đúng! Vì cái gì mà Joel Green lại không thể hưởng thụ một tuổi thơ bình thương như bao đứa trẻ khác? Vì cái gì mà Numinous Games lại làm ra một sản phẩm khiến cho chúng ta cảm thấy đau buồn đến như vậy? Và vì cái gì mà cảm giác ẩn ức khôn nguôi cứ lẩn quẩn trong lòng bất kể bạn đã hoàn thành trò chơi từ rất lâu rồi? Có đôi khi, bạn sẽ được điều khiển những nhân vật trong game. Đó là một chuyến đi không mấy vui vẻ, nhưng lại tràn đầy tình cảm và ký ức đẹp đẽ.

Nếu là một game thủ tìm kiếm những điều vui vẻ để giải trí sau những giờ học tập hay làm việc căng thẳng thì That Dragon, Cancer chắc chắn không hề phù hợp bởi nó sẽ khiến bạn càng mệt trí hơn. Đặc biệt khi chứng kiến những cuộc gặp gỡ của gia đình Joel với bác sỹ điều trị cho cậu bé tại bệnh viện được nhả sản xuất tái hiện lại. Đôi khi cũng khiến cho người ta cảm thấy chút ấm áp thông qua những hy vọng mong manh nhưng đa phần chỉ là sự tuyệt vọng được đong đầy bởi nước mắt của những người thân trong gia đình của cậu bé

The Cat Lady

Giống với That Dragon, Cancer, The Cat Lady cũng là một câu chuyện buồn về những kẻ từng trải qua những điều đau buồn trong cuộc sống. Tuy nhiên nếu tựa game trước sử dụng tông màu tươi sáng cùng thứ âm thanh dễ chịu để nói lên sự mất mát trong cuộc sống như lời tự sự của người bằng hữu phương xa lâu ngày găp lại thì kẻ sau lại áp dụng những chất liệu hoàn toàn trái ngược khi toàn cảnh của The Cat Lady chỉ bao gồm sự tăm tối, buồn thảm và tràn đầy tính tiêu cực. Nội dung chính của The Cat Lady nói về một người phụ nữ bất hạnh tên Susan Ashworth. Cô thường được những người hàng xóm gọi với biệt danh The Cat Lady, bởi vì không nuôi mèo thế nhưng khi Susan chơi những bản nhạc piano buồn thảm, chúng lại thu hút rất nhiều mèo từ xung quanh kéo đến lắng nghe(?).

Game thật hơn là bạn nghĩ: Những trò chơi lấy cảm hứng từ cuộc sống P.1

Vì một lẽ nào đó, Susan luôn gặp phải những thất bại khi cố gắng hòa nhập vào cuộc sống hàng ngày. Mọi thứ xung quanh cô ngày càng tệ hơn và sụp đổ hoàn toàn sau khi chồng Susan qua đời. Đau đớn và tuyệt vọng, Susan muốn tìm đến cái chết để mong được giải thoát nhưng đáng tiếc vì món quà bất tử của Queen of Maggots cô không thể chết dù cho cố gắng đến thế nào. Từ xưa từng có giả thuyết cho rằng, khi người ta cận kề cái chết, linh hồn sẽ tạm rời khỏi thân xác để thực hiện những gì mà trong cuộc sống chủ thể chưa làm được. Điều này đặc biệt đúng với Susan và càng đi sâu vào khám phá trò chơi, bạn sẽ cùng cô đi bước vào một thế giới tăm tối, u ám và dĩ nhiên là vô cùng… rùng rợn!

Không dựa trên thảm họa có thật hay một nhân vật cụ thể tuy nhiên The Cat Lady lại có sự ám ảnh riêng khi trò chơi vạch trần những tiêu cực về tâm lý của nhóm bệnh nhân mắc chứng trầm cảm cùng với khả năng tự sát cực kỳ cao của họ khi gặp những trắc trở trong cuộc sống. Ngay khởi đầu của trò chơi chính là cảnh Susan đang cố gắng tự sát bằng cách uống thật nhiều thuốc ngủ, đội ngũ sản xuất game cũng không hề giấu diếm khi nói rằng cảnh tượng đó được lấy cảm hứng từ kinh nghiệm thời còn làm hộ lý bán thời gian tại bệnh viện Exeter của tác giả kịch bản game Remigiusz Michalewski. Với Remigiusz, câu chuyện về The Cat Lady dường như là một tác phẩm siêu thực hay tấm gương phản chiếu thế giới nội tâm của những bệnh nhân mắc chứng trầm cảm, trong đó người bệnh luôn bị mắc kẹt với cơn ác mộng khủng khiếp không hồi hết và cách duy nhất để họ có thể chấm dứt điều tồi tệ đó chính là tự hủy hoại bản thân của mình thông qua việc tự sát.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 8 Lượt)
Loading...Loading...