NULL

The End of the World: Tuyệt phẩm cô đơn

Tận thế trong suy nghĩ của bạn là gì? Là một ngày kia thiên thạch va vào Trái Đất xóa sổ loài người như nó đã làm với khủng long? Là sự xâm lược của chủng loài ngoài hành tinh nào đó tay lăm le súng laser? Hay một cơn đại dịch toàn cầu biến nhân loại thành xác sống? Bình thường nó là những gì ta nghĩ đến, song đôi lúc tận thế của một người lại đến từ những điều rất cá nhân nhỏ nhặt: đơn giản là ai đó bước ra khỏi cuộc đời họ mãi mãi mà không cách nào để giữ lại. Tận thế ấy đến từ nỗi cô độc và tuyệt vọng của một linh hồn chết nửa, và đó là tận thế mà The End of the World mang đến cho ta.

Dù được gọi là một game, song The End of the World mang dáng dấp của một bộ phim ngắn /một câu chuyện với nhiều lựa chọn và kết thúc cho người xem. Được sản xuất bởi Sean Wenham với tư cách là dự án cá nhân của ông, tựa game ngắn này đem đến trải nghiệm của một kẻ thất tình nhưng giàu tính nghệ thuật, đậm màu cảm xúc cá nhân trong từng khung hình, từng phân cảnh. Cũng phải nói thêm Sean chính là họa sĩ chuyên vẽ môi trường từng làm việc cho Ubisoft Reflection và hiện nay đang hoạt động tại Heavy Spectrum, nên không lạ gì khi xét về mặt hình ảnh, có thể nói The End of the World là cả một tuyệt phẩm.

Như đã nhắc đi nhắc lại, câu chuyện của game xoay quanh hành trình của một kẻ sau khi đánh mất tình yêu, toàn bộ thế giới quan trong game được hiển hiện dưới đôi mắt của kẻ ấy. Vậy nên nếu bạn đang tìm kiếm một tựa game vui vẻ tươi sáng, hãy tránh xa cái tên này ra. Các cơ chế trong game dễ hiểu và đơn giản cho một tựa game mobile trên nền thiết kế 2D. Người chơi sẽ giữ góc trái/phải của màn hình để di chuyển nhân vật, những vật thể cho phép tương tác sẽ rung rinh nhẹ và bạn chạm vào đó để thực hiện các hành động hay theo dõi nội dung. Trong một vài phân cảnh, trên màn hình sẽ xuất hiện chiếc đồng hồ ở góc trái, nhấn giữ nó bạn sẽ thấy một đoạn phim hồi ức được chiếu lại.

Xuyên suốt game, nhân vật của bạn trải qua những sinh hoạt bình thường, lang thang qua những con phố, những nơi chốn xưa cũ lưu giữ kỉ niệm tình yêu của cả hai. Thoạt đầu khi nhìn vào tựa game và cảnh vật, chúng ta có thể dễ dàng lầm tưởng thế giới trong game vừa trải qua một đại nạn, mà trong đó mình đang là kẻ sống sót đơn độc, như trong “The Last of Us”. Song càng bước theo sự dẫn dắt của câu chuyện, ta mới dần dần hiểu rằng khung cảnh lụi tàn hoang vu đó đơn thuần là thế giới trong mắt nhân vật chính.

Chỉ là những công việc thông thường đơn giản, nhưng không hiểu sao cứ mỗi ngày trôi qua trong game, chúng ta lại càng cảm nhận sâu sắc nỗi đau lẫn sự tuyệt vọng của nhân vật chính. Cái thế giới nhạt nhòa không thanh âm đó, từng tiếng xạo xạc của bước chân, tiếng mưa rơi lộp độp, tiếng chiếc máy cà phê rang xay rè rè… dường như đều mệt mỏi. Chả thể tin được nó từng rực rỡ, đầy nhạc điệu và màu sắc đến nhường nào. Mỗi lần nhấn vào cái đồng hồ, bạn sẽ nhận ra trên chiếc giường ấy cũng từng có hơi ấm, quán bar mục nát kia là nơi hò hẹn, khoảng trời xám xịt xa trên đỉnh thành phố đã có thời chan chứa ánh hoàng hôn.

Toàn bộ game tuyệt nhiên không có một lời thoại hay câu dẫn chuyện nào, yếu tố hình ảnh đã đủ mạnh mẽ để truyền tải toàn bộ nội dung. Mỗi cảnh trong game đều là một bức tranh được trau chuốt hoàn hảo: từ chiếc ban công với chậu hoa nằm yên lặng như chứng nhân già cỗi của cuộc tình đổ nát, cảnh vật thành phố sầm uất rồi điêu tàn, hay những mảng đối lập xám xịt và đỏ sẫm của thực tại với nỗi đau quá khứ. Những hình ảnh mang tính biểu trưng quyền năng hơn bất cứ ngôn từ hay lời nói nào.

Âm thanh trong game cũng đơn giản, chỉ duy nhất một bài nhạc nền cho mọi khung cảnh hồi ức, còn lại thế giới buồn bã đó chỉ còn lại thanh âm lạc lõng từ đồ vật, bước chân hay thời tiết. Bài nhạc trong game ấm áp và dịu dàng, khiến bạn thực sự muốn dừng lại để nghe.

Tuy người chơi được điều khiển, tương tác với thế giới bên ngoài, lựa chọn nơi chốn đi lại mỗi ngày thức dậy và đến được những kết thúc khác nhau, song ở đây không thực sự có yếu tố “chiến thắng số phận” hay gì tương tự vậy. The End of the World cũng không cố gắng đem tới sự lạc quan về tương lại tươi sáng, toàn bộ game xoay vần trong hối tiếc đau thương. Những lựa chọn cho bạn cũng chỉ bao gồm: hoặc tiếp tục chối bỏ hiện thực, hoặc sống mãi với cái bóng quá khứ, hay chấp nhận đau thương và đi tiếp.

Một hình ảnh mà cá nhân người viết rất thích chính là khung cảnh nhân vật chính trần trụi ngồi một mình trên chiếc ghế, đơn độc nhìn về thật xa. Hình ảnh đó ấn tượng mạnh mẽ vì nó chạm đến cảm xúc cá nhân trong tôi. Đôi lúc mọi hào nhoáng bên ngoài đều trở nên không cần thiết, chúng ta chỉ cần một khoảng lặng của riêng mình để ngồi và suy nghĩ thật nhiều, không chỉ vì một mối tình vụn vỡ, mà có thể bởi rất nhiều vấp ngã khác trong cuộc sống.

Đây là một game cực ngắn, thời lượng đến mỗi cái kết chỉ vỏn vẹn tầm 20 phút, chỉ trong giờ nghỉ trưa bạn đã có thể chơi hết. Nhưng tôi chắc chắn mỗi hình ảnh, mỗi xúc cảm mà nó đem đến sẽ còn đọng lại trong tâm trí bạn rất lâu. Thế nên, nếu một ngày nào đó, đột nhiên bạn cần chút  sâu lắng để gặm nhấm một nỗi buồn thật đẹp, hãy thử The End of the World.

Game hoàn toàn miễn phí trên Android và được rating 17+ vì một số hình ảnh khỏa thân hay yếu tố rượu bia và thuốc lá, nhưng hoàn toàn không phản cảm.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa đánh giá)
Loading...