Du hành xuyên thời gian, hoạt động mang sắc thái bi kịch nhiều hơn là giải trí

Không phải ngẫu nhiên mà cỗ máy thời gian của Mèo Béo Ngốc Nghếch Doraemon lại là thứ bảo bối được cả người lớn lẫn trẻ con cùng ưa thích.

Thời gian chỉ là nơi cất giữ những bi kịch

Trong cuộc đời của mỗi con người có lẽ không ham muốn nào mạnh mẽ hơn khát vọng được phép trở lại quá khứ để sửa chữa những sai lầm mà bản thân phạm phải. Như Mọt tui đã nói nhiều hơn một lần, sự trưởng thành của chúng ta vốn được đúc kết từ những lần lựa chọn sai lầm khác nhau trong quá khứ. Vì vậy sau khi trưởng thành người ta có xu hướng hoài niệm và nuối tiếc về những điều mà đáng ra bản thân có thể tránh khỏi nếu như sở hữu những kinh nghiệm ở thời điểm hiện tại. Nghe có vẻ thật trái khoáy bởi không sai lầm hay ít nhất là từng trải thì lấy đâu ra kinh nghiệm? Nhưng nói gì thì nói, có một cỗ máy thời gian để trở về làm lại từ đầu hẳn nhiên là ước muốn mà không game thủ hay một người trưởng nào nào có thể cưỡng lại được.

Nói về vấn đề du hành xuyên thời gian, Mọt tui bất giác lại nhớ đến một phim truyền hình của Anh mà bản thân từng xem có tên Life on Mars, bộ phim kể về tay thám tử Sam Tyler sau vụ tai nạn xe hơi chẳng hiểu bằng cách nào mà hắn lại có thể xuyên không từ 2006 trở về thời điểm 1973. Tại mốc thời gian trong quá khứ Sam phải đánh vật với cuộc sống đời thường đầy hỗn độn khi vất vả tìm cách thích nghi với những yếu tố như văn hóa hippy, phép ứng xử thời chiến tranh lẫn một vài quan điểm nhân sinh quan phổ biến trong quá khứ nhưng đầy lạ lẫm với thanh niên 2006. Dù tiếp tục được đảm nhiệm công việc thám tử của mình nhưng nhìn chung mỗi vụ án với Sam là một sự đánh vật với rắc rối bởi thói quen tra án, công cụ hỗ trợ cùng thể chế pháp luật đều có điểm không giống với mô trường mà anh ta từng quen thuộc. Sau hai mùa phim, cuối cùng Sam cũng đã nhận được thứ mà anh ta mong muốn ngay từ đầu bộ phim, đó là thức dậy sau cơn mê và nhìn thấy mình đã trở lại thời điểm năm 2006.

Du hành xuyên thời gian, hành vi mang sắc thái bi kịch nhiều hơn ta tưởng

Những tưởng đây là một happy eding hợp lý cho những người đã dõi mắt theo Sam Tyler trong suốt hai mùa phim truyền hình lẫn bản thân của nhân vật. Thế nhưng vào cảnh cuối của bộ phim, khi chứng kiến quá trình tái hòa nhập cộng đồng của tay thám tử, người ta bất chợt nhận ra nhưng gì mà Sam từng cố gắng thay đổi trong quá khứ vốn không hề có chút tác dụng nào trong thời tương lai, tức hiện tại của anh ta sau khi tỉnh giấc. Đó là một kết thúc bi kịch, mỉa mai và tràn ngập sự đau buồn cũng tương tự như nhiều vụ du hành xuyên thời gian khác mà người ta có thể gặp phải trong các tác phẩm lấy chủ đề tương tự. Có một thứ mà người ta gọi là hiệu ứng hồ điệp khi một hành vi trông phổ thông nhưng nếu thay đổi nó, bạn cũng sẽ thay đổi rất nhiều thứ có liên quan trong khi bản thân không thể nhận thức rõ ràng được vì vậy lịch sử quán tính là không thể thay đổi.

Bất chấp đó là cậu nhóc tinh linh Billy Pilgrim của Kurt Vonnegut hay tay bác sĩ Alexander Hartdegen trong The Time Machine của H.G. Wells, không ai có thể thay đổi bất cứ điều gì họ đã làm trong quá khứ, cả đúng đắn lẫn sai lầm. Với những điều từng trải qua, bất chấp sở hữu cỗ máy thời gian với sức mạnh ưu việt, họ cuối cùng vẫn chỉ có thể đứng quan sát và trở thành chứng nhân cho hành vi của bản thân trong quá khứ. Có thể họ sẽ học hỏi thêm được điều gì đó, cũng có thể điều đó chỉ làm cho nỗi đau trong tâm hồn khó liền sẹo hơn nhưng chung quy thời gian có pháp tắc riêng của nó và những ai muốn xúc phạm điều ấy, đa phần đều phải nhận lãnh cho bản thân những bi kịch đầy thống khổ mà thôi.

Chọn trở về quá khứ hay tiến tới tương lại

Bạn sẽ làm gì nếu sở hữu cỗ máy du hành xuyên thời gian? Có lẽ nhiều người thuộc phe chủ nghĩa dân tộc sẽ lựa chọn đi ám sát Adolf Hitler, Fumimaro Konoe hay Benito Mussolini khi bọn họ vừa mới chào đời nhưng số ấy e là không nhiều bởi cũng có những vấn đề riêng cần giải quyết mà. Vào thời điểm sự việc xảy ra, có đôi khi sự kiêu ngạo, tánh háo thắng lẫn sĩ diện không cho phép chúng ta nói ra lời xin lỗi hay sự hèn nhát cố hữu làm mất đi cơ hội đối mặt cùng nhưng sai lầm. Nhưng một thời gian sau hay nhiều năm sau đó, mỗi khi chiêm nghiệm lại, Mọt tui ước gì chúng ta có được cỗ máy thời gian, không mong sẽ thay đổi quá khứ như Sam Tyler nhưng ít nhất cũng có thể cố gắng nói ra xin lỗi với những ai mình từng làm tổn thương chỉ vì thói ngang ngược của bản thân, hay ít nhất cũng là một câu cám ơn thật lòng với những người từng giúp đỡ mình mà không vì lý do nào cả.

Double Dragon – Một trong những phim chuyển thể từ game đáng quên nhất
Double Dragon – Một trong những phim chuyển thể từ game đáng quên nhất
Double Dragon từng là một hiện tượng gây sốc khi trò chơi xuất hiện trên các máy game thùng vào cuối những năm 80 của thế kỷ trước.



Lại nói về mặt tối trong việc du hành xuyên thời gian, một số tựa game đã tận dụng chủ đề này khá và mang lại game thủ những phút giây suy tư hết sức trầm lắng bên cạnh tính giải trí. Nếu bạn vẫn chưa thể hình dung thì Mọt tui sẽ đề cử Fallout 4 và Life is Strange, cả hai trò chơi này đều nói về việc nhân vật có cuộc sống bị xáo trộn bởi vấn đề xuyên thời gian và giờ họ phải tìm cách làm thế nào để giải quyết mớ hỗn độn, hậu quả của cuộc du hành thời không đó để lại.

Trước tiên nói về Fallout 4, đây là một câu chuyện sci-fi đi tới tương lai điển hình khi nhân vật bất chợt thức giấc sau nhiều thế kỷ ngủ đông và bất chợt nhận ra thế giới này tiêu tùng rồi và chồng/vợ đã chết trong khi đứa con lại bị bắt cóc. Ai đã làm chuyện tày trời đó, ai sẽ giúp đỡ bạn trong quá trình tìm kiếm đứa con thơ và cuối cùng thế giới này đã thay đổi thành thứ quỷ quái gì sau vài trăm năm vậy? Thoạt nghe có vẻ đáng trông đợi nhưng cuối cùng thì Fallout 4 cũng chẳng đi tới đâu cả khi cốt truyện tỏ ra quá dễ đoán và thiếu tính đột phá. Vẫn là mô-típ cũ về chiến tranh, những lựa chọn có liên quan đến sự hy sinh và lý tưởng cao đẹp về một cuộc sống không còn bạo lực đầy chán nản như mấy bộ phim Hongkong hồi thập niên 90 vậy. Nhưng theo Mọt tui ít nhất Fallout 4 cũng làm được một điều tích cực, đó là trò chơi đã giúp game thủ có được những cảm xúc cao trào, khi chứng kiến nhân vật chính chẳng thể nào trở lại cuộc sống mà trước đây họ từng có.

Du hành xuyên thời gian, hành vi mang sắc thái bi kịch nhiều hơn ta tưởng

Đã không thể sống như trước đây vậy cuối cùng chúng ta những kẻ điều khiển nhân vật sẽ lựa chọn trở thành loại người như thế nào. Biến thế giới trở thành địa ngục khi bám chặt vào sự phẫn nộ, phóng thích lòng thù hận bởi những đau thương mà nhân vật chính gặp phải trong quá khứ, cuối cùng là tiêu diệt bất cứ thứ gì làm người ta cảm thấy chướng mắt. Hay sẽ chọn con đường khó khăn hơn là trưởng thành từ nỗi đau và cố gắng làm thế giới trở thành một nơi đáng sống với các giải pháp hòa bình thay vì súng phóng lựu lẫn bom hạt nhân? Mọt tui không biết, bạn cũng không biết, không một ai thật sự biết bởi đó là lựa chọn của mỗi cá nhân trong suốt trình trải nghiệm Fallout 4.

Khác với sự dữ dội của Fallout 4, Life is Strange giống như một bài hát dịu dàng về nhân sinh khi nói về cuộc sống đầy những trăn trở tuổi mới lớn của cô nữ sinh Max Caulfield, người vô tình phát hiện bản thân có khả năng thao túng và kiểm soát thời gian. Năng lực to lớn đương nhiên đi kèm với sự trả giá không ai có thể hình dung được, Max nhận ra rằng để thay đổi số phận của một con người như ngăn cản ai đó tự tử chẳng hạn, cô sẽ phải trả một cái giá tương đối đắt. Đắt đến mức nào thì hãy nhìn Chloe, bạn của Max và là kẻ thường xuyên chết đi sau đó được Max cứu lại trong suốt chiều dài cốt truyện của Life is Strange. Trong một diễn biến cuối game, cái giá mà Max Caulfield phải trả khi cứu Chloe chính là mặc kệ cho cơn bão quét qua thị trấn bởi vì theo pháp tắc thời gian trong Life is Strange, Chloe là một kẻ đã chết và mỗi lần muốn cứu cô sống lại Max – người có khả năng khiến cho trục thời gian vặn vẹo, sẽ phải trả giá càng đắt hơn.

Du hành xuyên thời gian, hành vi mang sắc thái bi kịch nhiều hơn ta tưởng

Bạn sẽ lựa chọn thế nào khi trở về quá khứ của Life is Strange? Cứu Chloe và chấp nhận để cả một thị trấn mà mình thậm chí còn không biết tên diệt vong hay sẽ để mặc bạn của mình đi chết vì rõ ràng hy sinh một người nhưng có thể cứu được vạn người chính là đại thiện vậy? Cuối cùng Mọt tui lựa chọn cứu Chloe và cứ để cái thị trấn kia đi gặp quỷ đi thôi, thẳng thắn phải nói rằng đó là một lựa chọn chẳng lấy gì đáng tự hào thậm chí còn tỏ ra rất ích kỷ nhưng chính những tình huống chọn lựa đầy bi kịch như thế mới khiến cho cuộc du hành xuyên thời gian trở nên đáng nhớ hơn, không phải sao?

Còn về việc quay về quá khứ và giết Hitler, có ít nhất một game đã thử và nó kéo dài cho rắc rối suốt 3 phần của game đó với hàng loạt cuộc chiến kéo theo hàng vạn người chết chỉ vì sự thay đổi quá khứ đó. Tên game là Red Alert.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (5,00/5 - 9 Lượt)
Loading...Loading...