Chuyện một game thủ bị motion sickness*

*Hội chứng dễ chóng mặt khi nhìn vật thể chuyển động.

Sau đây là vài dòng cảm thán của một game thủ về tình cảnh trớ trêu của mình.

Có nhiều người từng hỏi, tại sao trong vô vàn sở thích, tôi lại chọn game? Phim ảnh, âm nhạc, sách truyện và vô vàn sở thích trên thế giới, tại sao tôi lại chỉ lao đầu vào thứ ngốn thời gian hơn tất thảy. Tính ra chúng ta mất chừng 1-2 tiếng coi một bộ phim điện ảnh, vài ba phút để nghe một bài hát, chừng một tuần để đọc xong một quyển tiểu thuyết, còn game thì chỉ đơn giản là hoàn thành cốt lõi của nó thôi cần ít nhất một tuần, và để nghiền ngẫm nó thì mất cả đời. Vậy tại sao tôi lại thích chơi game?

Đã bao nhiêu ngày rồi tôi không gặp bạn bè mình? (Hình ảnh: Skyrim)

Đã bao nhiêu ngày rồi tôi không gặp bạn bè mình?

Câu trả lời đơn giản kiểu đối phó chắc sẽ là ‘tại rảnh’. Còn câu trả lời phức tạp thì là vì, tôi thích trải nghiệm một câu chuyện hơn là thụ động tiếp thu nó trước màn hình hay trang giấy. Phim ảnh và truyện buộc chúng ta phải tiếp thu nội dung từ điểm A đến điểm B mà không dừng lại, còn game có thể cho bạn một số kiểm soát nhất định. Bạn có thể khám phá, hoặc dừng lại giữa chừng, nhưng quan trọng hơn hết, bạn phải vượt qua được thử thách của game nếu muốn biết câu chuyện sẽ kết thúc như thế nào, điều không quyển sách hay bộ phim nào làm được.

Phim ảnh không tự động dừng nếu bạn không hiểu cốt truyện, nhưng game thì có. (Hình ảnh: Until Dawn)

Phim ảnh không tự động dừng nếu bạn không hiểu cốt truyện, nhưng game thì có. (Hình ảnh: Until Dawn)

Nói ngắn gọn, thứ thu hút tôi chính là cảm giác được nhập tâm vào game, được bước đi vào một thế giới được dàn dựng công phu, điều này đặc biệt đúng với những game phiêu lưu nhập vai open-world ngày nay.

the-witcher-3-wild-hunt-4

Khi công nghệ phát triển, kích cỡ của thế giới trong game ngày càng đồ sộ, đồ họa được chăm chút để game thủ có thể nhập tâm vào câu chuyện. Những nhân vật đều có tính cách và ngoại hình như thật, giúp bạn gắn bó với nhân vật, với thế giới kỳ ảo đó. Hơn lúc nào hết, game đang nhấn mạnh yếu tố ‘immersion’.

Chỉ có một điều, hầu như đối với những nhà làm game, ‘immersion’ đi đôi với ‘góc nhìn thứ nhất’. Và đây là nút rối duy nhất trong vòng dây: tôi bị motion sickness.

 

Chuyện một game thủ bị motion sickness*

Một khung cảnh thật đẹp. (Hình ảnh: Bioshock Infinite)



Chuyện một game thủ bị motion sickness*

Chỉ cần đừng lia camera-

Chắc chắn tôi không chỉ có một mình, sinh ra là đứa luôn lạc đường trong nhóm bạn, không đi được xe hơi và xe buýt, và bây giờ, là không thể nào chơi quá 5 giây một game có góc nhìn thứ nhất.

Hội chứng này tùy theo mức độ nặng nhẹ mà ảnh hưởng đến quá trình chơi game. Cá nhân tôi không bị nặng đến mức buồn nôn khi quay camera quá nhiều, nhưng dĩ nhiên chả thể đánh đấm gì khi nhìn khung cảnh cứ mờ mờ.

maxresdefault

Trong nghiên cứu của viện nghiên cứu quân sự Mỹ năm 1995 có nói về trường hợp các phi công gặp hội chứng này khi dùng chương trình tập lái máy bay. Hầu hết đều bớt chóng mặt sau một tiếng, vài người vẫn choáng váng sau 4 tiếng hoặc 6 tiếng, và 1% hiếm hoi liên tiếp hồi tưởng lại giai đoạn đó. Đó là chứng minh cho sự nghiêm trọng của hội chứng này.

Chuyện chẳng có gì để nói nếu góc nhìn thứ nhất(1st POV) không trở thành xu hướng. Và cái vấn đề thứ hai là dòng game này có rất nhiều thứ hay ho, như Left 4 Dead, Dead Space, Halo,  F.E.A.R.S, Amnesia, Outlast…etc. Vì sự dễ làm, dễ mod, dễ ứng dụng vào nhiều dòng game của nó, thể loại này đã cho ra đời rất nhiều phiên bản fanmade thú vị mà tôi chỉ có thể ngậm ngùi ngồi nhìn bạn bè chơi. Mà thật ra chỉ nhìn được chừng vài phút, vì những hiểu ứng giật súng, xẹt lửa, máu bắn lên màn hình…etc…khung hình thì nghiêng qua nghiêng lại khi chạy…nhìn thật sự rất ngầu nhưng quá sức chịu đựng với tôi.

Chơi FPS cùng với bạn bè nhìn thật sự rất vui. (Hình ảnh: Call of Duty: Black Ops)

Chơi FPS cùng với bạn bè nhìn thật sự rất vui. (Hình ảnh: Call of Duty: Black Ops)

Mà cũng đừng nghĩ chỉ có game góc nhìn thứ nhất mới gây ra motion sickness, Silent Hill, Alice Madness Returns, Lara Croft thế hệ cũ…etc. những game có góc camera thay đổi xoành xoạch cũng là địa ngục. Tôi đọc được rằng Silent Hill bản thân nó cũng là một thước phim dài, nên chuyện đổi góc quay là một quyết định mang tính ‘nghệ thuật’ với ngài Keiichiro Toyama. Theo tôi, ngài Toyama nên tập thói quen chơi thử game trước khi phát hành. ‘Nghệ thuật’ duy nhất ở đây chính là nghệ thuật bắn lụi, vì góc quay camera che mất con quái vật.

Alice Madness Returns thì có góc quay thay đổi khi xoay chuột, mọi thứ thậm chí còn tệ hơn vì game có yếu tố platform.

Alice Madness Returns thì có góc quay thay đổi khi xoay chuột, mọi thứ thậm chí còn tệ hơn vì game có yếu tố platform.

Chưa nói đến đỉnh cao của immersion – công nghệ thực tế ảo – cũng sắp trở thành hiện thực với hàng loạt sản phẩm như Playstation VR và Oculus Rift. Và đoán thử xem thể loại nào sẽ được chuyển hệ đầu tiên. Dĩ nhiên là FPS – first person shooting – rồi. Cả Doom, Resident Evil và Alien:Isolation đều sẽ có phiên bản VR với đầy đủ hiệu ứng. Chà, có lẽ tôi sẽ cố gắng khắc phục hội chứng này, nhưng tạm thời, Youtube vẫn là bạn của tôi.

 

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa đánh giá)
Loading...Loading...