NULL

2Dark – Quá tăm tối, quá nguy hiểm

Tuy có nhiều tiềm năng với đề tài và chất liệu đồ họa bổ trợ nhau khá tốt, nhưng 2Dark như viên ngọc thô chưa được mài dũa của thể loại game kinh dị.

Cũng như nhiều thể loại khác, yếu tố kinh dị hoàn toàn có thể đến từ những khía cạnh khác, thậm chí đôi lúc nó mang tính khá cá nhân. Chẳng hạn, với bậc cha mẹ, không gì kinh khủng hơn việc không thể bảo vệ con mình, hay thậm chí là mất chúng vĩnh viễn. 2Dark đã cố gắng đi theo hướng này, nhưng đáng tiếc lại thất bại trong cách thực hiện.

Không như nhiều tựa game kinh dị khác úp mở nội dung, 2Dark mở đầu đã tạo không khí rùng rợn ngay đến người chơi. Trò chơi là câu chuyện về một người cha tên Smith. Sau khi chứng kiến hình ảnh vợ bị kẻ thủ ác chặt thành nhiều khúc và mất con trong một vụ bắt cóc bất ngờ, nhân vật chính sau đó tìm kiếm bí ẩn về những vụ trẻ em bị mất tích ở thị trấn Gloomyditch vùng Gloomywood (cũng là tên của studio phát triển) nơi mình đang sinh sống. Cách xây dựng nội dung của 2Dark thú vị ở chỗ ngay cả khi chưa có con, trò chơi vẫn khiến bạn dễ dàng hiểu được cảm giác của bậc cha mẹ sau khi mất đứa con, và động cơ để nhân vật quyết cứu bọn trẻ đang gặp nguy hiểm. Mặc dù vậy, trò chơi lại vấp phải vấn đề với cách thực thi chủ đề này, mang nhiều yếu tố kinh dị điển hình quen thuộc hơn.

2Dark có hai cơ chế gameplay chính. Một là lẻn đi trong bóng tối, tránh xa khỏi những nguồn ánh sáng và cặp mắt cú vọ của kẻ thù. Nói kẻ thù nghe có vẻ nhẹ hẫng, nhưng đấy là góp mặt của bọn tâm thần biến thái, sát nhân hàng loạt, bắt trẻ em làm nô lệ và cả lũ ấu dâm đốn mạt nữa. Cơ chế thứ hai chính là ở thiết kế màn chơi của trò chơi. Chúng là nơi tăm tối, khủng khiếp và càng về sau càng kinh tởm hơn trước đó. Những nơi này đều tràn ngập những đứa trẻ bị lạm dụng hay ngược đãi theo nhiều cách kinh hoàng. Nhiệm vụ của người chơi, dưới vai trò của Smith, là lẻn qua bọn canh gác để tìm đến những căn phòng bí mật, cứu bọn trẻ.

Lẽ ra đã rất khủng khiếp khi nhìn hình ảnh đứa trẻ bị chết hay các thiết bị kỳ lạ trong một căn phòng, để người chơi thả trí tưởng tượng nên chuyện gì đã xảy ra. Vậy mà không, thay vì dùng ngôn từ để diễn tả những cảnh tượng đó, nhà phát triển quyết định cho người chơi chứng kiến các hình ảnh khiến bạn kinh hoàng. Thế nhưng, chúng lại được xây dựng cách điệu và hài hước có phần quá lố, khiến tôi cảm thấy kỳ quặc và khó hiểu. Điều này càng khá thất vọng hơn khi 2Dark mang chủ đề khá nhạy cảm trong cuộc sống hiện đại ngày nay, nhưng lại không thể hiện nó theo hướng tôn trọng và tạo được tác động lớn. Nhà phát triển không chỉ đích danh mọi thứ là gì mà chỉ để bạn nhìn rồi tự thả hồn lạc trôi.

2Dark

Đồ họa trong game mang phong cách PS1 với texture độ phân giải thấp. Dẫu vậy, mức độ chi tiết vẫn vừa đủ để bạn nhận ra các yếu tố “kinh dị” mà nhà phát triển đưa vào. Nó thật sự làm nổi bật cái chất kinh dị mà trò chơi cố gắng miêu tả. Các màn chơi rải rác những chi tiết tuy nhỏ nhưng đủ để làm bạn sởn tóc gáy, từ những thứ khá rõ ràng như bộ xương trong chuồng sư tử đến các tiểu tiết như vết móng tay của trẻ cào lên bức tường. Nhà phát triển đã làm tốt công việc tạo cảm giác khó chịu trong tâm trí người chơi.

Thế nhưng càng chơi, thiết kế sai lầm của trò chơi càng rõ nét. Khi loanh quanh trong màn chơi để tìm đường giải đố, bạn không thể tránh khỏi những trận đụng độ thót tim. Vậy mà cuộc chiến chỉ đơn giản là nhấn nút liên tục. Với truyền thống của thể loại game kinh dị, người chơi không có nhiều thứ để chiến đấu chống lại kẻ thù, súng thì khan hiếm đạn. Mặc dù mỗi vũ khí đều có tốc độ tấn công khác nhau nhưng trò chơi tạo cảm giác trì trệ thấy rõ khi nhấn nút và thời gian hoạt cảnh hiện ra trên màn hình. Trong khi Smith đã rất chậm chạp lề mề đến ức chế, thì kẻ thù cứ dung dăng dung dẻ như dắt trẻ đi chơi. Tuy biết đây là cách thiết kế nhằm tăng thêm độ căng thẳng cho người chơi, nhưng kẻ thù trong trò chơi hành động gần như là ngẫu nhiên. Nhiều lúc lon ton phía sau gần “xúc” được rồi thì hắn bất ngờ quay lại cho tôi một phát lăn quay. Điều này đã gây nên nhiều lần toi mạng vớ vẩn rất bực mình, thật sự dễ khiến người chơi phát nản. Nếu đó là những hành động lẻ tẻ của kẻ thù theo cách có chủ đích, có lẽ tôi sẽ xem đây là lỗi thiết kế. Thế nhưng sau khi bị chết “ngẫu nhiên” kiểu này quá nhiều, cảm giác trong tôi chỉ còn sự bực bội.

2Dark

Mặc dù vướng những vấn đề nói trên, nhưng gameplay của trò chơi cũng có lúc thật sự tỏa sáng. Cơ chế đi stealth là phần cốt lõi của trò chơi trong việc lẩn tránh kẻ thù lẫn giải cứu đám trẻ. Kẻ thù có giới hạn tầm nhìn, khả năng nghe ngóng và thật sự truy đuổi người chơi thông qua những căn phòng khác nhau. Lẩn trong bóng tối khiến người chơi trở nên vô hình, nhưng cũng đồng nghĩa bạn chỉ có thể theo dấu kẻ thù nhờ những tiếng vọng. Tuy vậy, 2Dark không tận dụng được nhiều chiến thuật khác nhau ngoài việc tránh bị phát hiện và đôi lúc người chơi chỉ trông chờ vào may mắn.

Mấu chốt gameplay của 2Dark vẫn là giải cứu lũ trẻ. Nếu ở các game khác, việc giải cứu chỉ là tiếp cận lũ trẻ là xong, chúng sẽ biến mất. Còn 2Dark buộc người chơi phải hộ tống trẻ đến khu vực trốn thoát được định sẵn trong màn chơi, nhưng cũng không chỉ đơn giản như vậy. Trong một số trường hợp như trẻ thấy xác chết hoặc quá sợ hãi, bạn sẽ phải cho kẹo để dỗ ngọt chúng. Điều này nghe có vẻ phiền phức, nhưng cá nhân tôi thấy nó mang chút tính thực tế. Đứa trẻ nào thấy xác chết mà chẳng hét toáng lên? Ngay cả người lớn cũng thế thôi!

Cơ chế hộ tống còn cho phép người chơi ra lệnh cho trẻ. Nó khá hữu ích trong một số trường hợp mà bạn cần trẻ phải ở yên một chỗ hoặc im như thóc khi kẻ thù còn lởn vởn quanh đó. Những yêu cầu này là chìa khóa để giữ tính mạng cho trẻ, nhưng nếu chúng chết cũng không game over. Chỉ khi nhân vật Smith chết đi thì mới “hết game”, và thật sự có rất nhiều lần bạn phải chết tức tưởi vì thiết kế khó ưa của trò chơi như đã nói ở trên.

2Dark

Sau cuối, thành công của người chơi phụ thuộc vào vấn đề thử đúng sai, di chuyển thật chậm và cẩn thận, né tránh bẫy rập và cố gắng tránh không dính vào những màn “bạo lực”. Tuy vậy, cách chơi này sẽ mau khiến bạn khó chịu và càng lúc càng thấy tẻ nhạt. Trò chơi quả thật đã rất có tiềm năng, ngay cả đề tài nội dung và chất liệu đồ họa cũng thế, kết hợp bổ trợ nhau khéo léo. Tuy có một số chi tiết được xây dựng khá tốt và tạo được nhiều căng thẳng cho người chơi, nhưng vấn đề điều khiển “cục mịch” và lối chơi thử và sai bị lạm dụng nhiều có thể khiến người chơi nản lòng. Với tôi, 2Dark thật sự là viên ngọc thô chưa được mài dũa của thể loại game kinh dị mà lẽ ra Gloomywood đã có thể làm tốt hơn thế./.

Đánh giá bài viết:
1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (Chưa đánh giá)
Loading...